Luận văn Đặc điểm cách sử dụng từ ngữ trong truyện ngắn và tạp văn của Nguyễn Ngọc Tư

Nguyễn Ngọc Tư đang từng bước khẳng định vị trí của mình trên văn đàn bằng những tác phẩm giàu giá trị hiện thực, mang màu sắc và hơi hướng đặc trưng của đất và người Nam Bộ. Đóng góp lớn nhất cuả chị cho tới thời điểm này đó là văn phong Nam Bộ với sự độc đáo trong việc sử dụng ngôn ngữ Nam Bộ như là một chất liệu đặc biệt để sáng tác văn chương. Căn cứ vào số lượng tác phẩm đã xuất bản cũng như những đóng góp đã được công nhận của chị, có thể rút ra nhận xét sở trường của Nguyễn Ngọc Tư là sáng tác bằng ngôn ngữ Nam Bộ, phong cách khẩu ngữ, tiếp nối truyền thống có từ Hồ Biểu Chánh, đến Sơn Nam, Anh Đức, Nguyễn Quang Sáng, Dạ Ngân Đó là truyền thống viết văn như nói, không cầu kì, trau chuốt làm mất đi sự góc cạnh và sức sống tươi rói của chữ nghĩa. Đặc biệt của Nguyễn Ngọc Tư, ngônngữ kể truyện cũng như ngôn ngữ nhân vật đều mang đầy đủ những đặc trưng của ngôn ngữ Nam Bộ trên các phương tiện như: ngữ âm, từ vựng, ngữ pháp và phong cách diễn đạt. Và để vận dụng được một khối lượng lớn từ ngữ Nam Bộ, cũng như tìm được những lối diễn đạt sao cho đúng với ngôn ngữ giao tiếp của người Nam Bộ, theo chúng tôi, bên cạnh khả năng trời phú thì Nguyễn Ngọc Tư phải tìm tòi và nghiên cứu rất nhiều. Bởi thoạt nhìn thì văn phong Nam Bộ là một lối văn đơn giản, dễ hiểu, nhưng không hề có nghĩa là tùy tiện và dễ dãi. Viết như nói không dễ, không phải cứ ghi âm một cuộc nói chuyện là thành ngôn ngữ đối thoại mà nó đòi hỏi rất nhiều sự dụng công gọt giũa của chính người viết.

pdf293 trang | Chia sẻ: builinh123 | Ngày: 01/08/2018 | Lượt xem: 220 | Lượt tải: 0download
Bạn đang xem trước 20 trang tài liệu Luận văn Đặc điểm cách sử dụng từ ngữ trong truyện ngắn và tạp văn của Nguyễn Ngọc Tư, để xem tài liệu hoàn chỉnh bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên
i gọi làm sao,Tâm ha?(Giao Thừa, 10) 131. Bất ngờ, một buổi trưa, San tới.(Giao Thừa, 12) 132. Nói ngước qua chú sa: “Thiệt đó chú Ba”.(Giao Thừa, 28) 133. –Mèn ơi-Cô Thư la lên-Thiệt vậy sao anh Ba? Vai chính hả?(Giao Thừa, 28) 134. Tôi chỉ cần năm bảy trăm để đóng cái giường đôi thôi cô Thư à, cô đừng ngại. (Giao thừa, 30) 135. Rồi sửa lại bộ vạc, chở cát về đắp sân, trồng bông trang đỏ, chú làm hết.(Giao Thừa, 31) 136. –Mai mốt đừng cho ổng ghé đây nữa nghen má? (Giao Thừa, 33) 137. Chỉ có con Như giận, nó nức nở, “Con thương con ý nhất nhà mà, ba”.(Giao Thừa, 62) 138. Chú hỏi nó, “Con Ý có nhìn theo không, con”.(Giao Thừa, 63) 139. Lúc quay đi chú hỏi con Như, “Nó có nhìn theo không, con”.(Giao Thừa, 63 ) 140. Chú biết nó thức,chú hỏi “Sao vậy, con đau bụng hả?” Nó tức tưởi, “Bây giờ chỉ có mình con, ba đừng bắt con đi đâu hết, để con dẫn đường cho ba, mua thuốc cho ba uống, phụ ba bán vé số, nghen ba”.(Giao Thừa, 63) 141. Nó cắt tóc tém, coi giống con trai lắm, nó nhìn thấy con mà giả đò như không vậy, ba”.(Giao Thừa, 64) 142. Chú bảo, “Thôi, bỏ nghề, con” (Giao Thừa, 64) 143. Con như bần thần, “Hồi đó nhà mình vui biết bao nhiêu hén, ba”.(Giao Thừa, 65) 144. Tên Qúi, chạy xem lam, ở xóm thôi, bác à.(Giao Thừa, 68) 145. –Có ai đâu mà cười, bác.(Giao Thừa, 68) 146. “Con lầm lỡ tới mức phải bỏ nhà đi luôn đó, bác Chín à.(Giao Thừa, 69) 147. Nên má cứ hồ nghi, có chuyện gì sao, con.(Giao Thừa,82) 148. Tánh nó cũng cứng đầu cứng cổ hệt bây, bây biết”.(Giao Thừa, 82) 149. Vậy mà lúc ra diễn, nghe cô đào trẻ Thu Mỹ trong quai cô gái nhà quê núp sao lưng chị thét lên: “Cứu con với, má ơi!” Bà già ve trai bỗng đứng khựng lại, buông vai, sững sờ, khóc.(Giao Thừa, 87) 150. Chị nghe niềm vui như ngọn đèn vừa bị thổi trao ngọn, San ơi, má là khách sao, má mà là khách à, con?(Giao Thừa, 89) 151. , “Em bỏ không đành, anh à”. Mà anh còn chưa 152. Bông biết chuyện, Bông nói trong ngân ngấn nước mắt “Làm chuyện đó chi vây, Lương? Của người ta thì trả lại cho người ta đi.(Giao Thừa, 102) 153. –Tui biết anh thương tui mà anh, Lương. (Giao Thừa, 102) 154. Ai sống một mình cũng buồn hết, anh nhà văn à.(Giao Thừa, 108) 155. Má, má nè, anh Hai có tính bước thêm bước nửa chưa, hả má’. (Giao thừa, 114) 156. Tôi cười, cũng có khi cần mà kiếm miếng khói không ra à, con. (Giao Thừa, 116) 157. Tôi hỏi chạy làm gì, thằng bầu cười, chạy đi lấy đồ hứng nước dột đó, dì Út. (Giao Thừa, 121) 158. Mầy năm nay bao nhiêu tuổi, Nguyên?. (Giao Thừa, 133) 159. Còn năm mươi bảy cái tết mà, Nguyên. (Giao Thừa, 133) 160. –Chuyện gì đó, Phương? (Giao Thừa, 136) 161. Anh thương em nhiều lắm, thiệt mà, San.(Giao Thừa,137) 162. - Làm nghệ sỹ nổi tiếng chắc sướng lắm hen, thầy? (Giao Thừa, 138) 163. Thím cũng mất lâu rồi, phải không, chú? (Giao Thừa,146) 164. – Cháu cũng nghĩ vậy, chú à. (Giao Thừa, 147) 165. Người ta mong hòa bình một, tôi mong tới chín mười, cháu à. (Giao thừa, 148) 166. –cháu biết nhiều như vậy để làm gì, cháu gái?( Giao Thừa, 149) 167. Mà, có còn ai để giúp cổ trả món nợ này cho bà con, cho làng xóm, để cho cổ ngẩng đầu lên nhìn cuộc đời mà không thấy mình có tội, ngoài tôi.(Giao Thừa, 150) 168. Thời đó tôi sống tràn đầy hoài bão, tràn đầy thương yêu như cháu bây giờ, cháu gài à. (Giao Thừa, 150) 169. Chú đã nhận ra cháu rồi, cháu gái à. (Giao thừa, 152) 170. – Bây coi kìa, Hòn đó. (Ngọn Đèn Không Tắt,7) 171. Gần thấy mồ chớ gì, nội.( Ngọn Đèn Không Tắt, 8) 172. Ổng bị bắt, bà à. (Ngọn Đèn Không Tắt, 31) 173. – Vậy sao ba? (Ngọn Đèn Không Tắt, 37) 174. Thôi bỏ chuyện đó, vô cái này đi ba. (Ngọn Đèn Không Tắt, 38) 175. Điệp về nhà ở Vàm Cỏ Xước nằm đong đưa trên võng than: “chắc con bỏ nghề quá, diễn vai con nít vài chán lắm, ngoài à”. (Ngọn Đèn Không Tắt 42) 176. Nhớ má hôn con? (Ngọn đèn không tắt, 43) 177. Mình sống có tình đóng vai nào cũng dễ, con à”, (Ngọn Đèn Không Tắt, 44) 178. , “nó là chỗ dựa cuối cùng của chị đó, Điệp à” (Ngọn Đèn Không Tắt, 48. 179. Có nhiều người ác ở ngoài đời mà cái mặt tươi rói, anh thấy không?” ( Ngọn Đèn Không Tắt, 52) 180. – Ngoại dạy con phải biết tha thứ hết thảy mọi người, má á! (Ngọn Đèn Không Tắt, 53) 181. –Con trả bé bơ lại cho người ta rồi má à. (Ngọn Đèn Không Tắt, 55) 182. Có những chuyện không thể rành rọt ừ thì một cộng một được đâu má à. ( Ngọn Đèn Không Tắt, 56) 183. Tôi nghĩ ra một cách an ủi má: “ Con có người yêu khác rồi má à”, má tôi hỏi ai, tôi chỉ Nguyên.( Ngọn Đèn Không Tắt , 65) 184. Tôi lật lịch khẽ cười, má à, có những nỗi buồn không ai trị được đâu. Ngọn Đèn Không Tắt, 71) 185. “Con thấy ba má con cực khổ con chịu không nổi, dì Hai à”, ( Ngọn Đèn Không Tắt, 72) 186. Có lần nó rủ tôi đi chơi cho biết, dặn “về đừng viết báo nghen cha nội!” (Ngọn Đèn Không Tắt, 73) 187. - Làm gì ngộ vậy Thà? ( Ngọn Đèn Không Tắt, 77) 188. – Thôi mà, anh lỡ lần này thôi, Thà ơi! (Ngọn Đèn Không Tắt, 80) 189. – Thôi nói bao nhiêu đó đủ rồi, Thà về đi (Ngọn Đèn Không Tắt, 80) 190. – Con đi ca, má à! ( Ngọn Đèn Không Tắt, 83) 191. mấy ổng để vầy hoài chắc ruộng mình thành rừng quá, nội”. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 30) 192. , tụi tôi ở xa quá mà, chuyện gấp quá chú ơi. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 32) 193. Mà, có chuyện gì không, chú? (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 32) 194. , “Đâu được, chú. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 32) 195. , “Quên sao được, mậy, (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 36) 196. Lúc đó mầy cũng khóc phải hôn Ba Hớn? (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 36) 197. , “Thây kệ người ta, dính dáng gì tới mình, ba”. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 37) 198. - Kẹt quá chú ơi, (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 38) 199. – Vậy là đất Trảng Cỏ trễ thêm một mùa nữa rồi, mấy chú ơi. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 39) 200. Người nào người nấy đẹp đẹp không hà, tía. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 48) 201. , “Mai mốt chế Ba về, anh Tư à. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 49) 202. , người ta bần thần, vậy a? (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 49) 203. Cậu Tư cuống quýt hỏi thằng Lụm, có đúng cổ không, mậy? (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 49) 204. Bây tên gì? “Dạ, Tiên”. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 62) 205. , chắc ngoài sân chịu hỏng thấu, chế hen”. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 64) 206. , “Mới nửa đêm mà, ba thức chi?”. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 119) 207. , “Mai vô nhà ngủ nghen ba”. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 120) 208. “Bây để từ từ, tao tính”. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 120) 209. , “làm nghề lặn đất như tao hỏng hôi bùn sình thì hôi gì, con?”. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 120) 210. , ba tha lỗi cho con, nghen ba”. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 122) 211. Đám con nít chạy theo vỗ tay kêu cô dâu chú rể kìa tụi bây ơi, (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 122) 212. , người ta có ác miệng cỡ nào cũng ráng mà sống nghen con”. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 123) 213. , có chắc là cái thai đó của mầy không, Tư Nhỏ. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 125) 214. Thức dậy, đi câu cá nấu cơm ăn, ba ơi”. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 126) 215. Trời, đi chi vậy ba? (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 126) 216. , ngước lên, hỏi “Có gì hôn, chú?”, (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 128) 217. “Hai ba con mình sống y như hồi chưa có thằng Sáng, nghen ba”. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 130) 218. , “Cháu làm ơn nói với thầy Nhiên trả vợ lại cho chú, làm ơn, cháu ơi!”. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 135) 219. Không thể hàn gắn lại những đổ vỡ, mẹ đi. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 135) 220. , “Chắc mình mau già lắm, Nhiên ơi. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 138) 221. Diệp lắc đầu, thôi, cậu. (Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư, 141) NGỮ LIỆU TÁCH CÂU TRONG SÁNG TÁC CỦA NGUYỄN NGỌC TƯ 1. Nó hất mái tóc nhuộm vàng hoe chơm chởm như rễ tre, nhìn hai người, cười héo hắt, “Ăn bám mà kéo theo cả bầy”. Thàn cười hề hề, bảo “Ông Năm, bạn anh. Dễ thương lắm”. (CĐBT, 7) 2. Mới đầu thì Văn không biết, nên thấy có bà cụ chống gậy lại bảo bác sĩ coi bệnh dùm, Văn hỏi bà bị gì, bà cười, tui suy nghĩ chưa ra. Thuốc hết, huyện chưa kịp gửi, Văn áy náy, tần ngần đưa mấy thứ B1, B6 cho con bệnh đau bao tử, uống xong, ông nầy phởn phơ đứng dậy, tươi rói bảo, trời đất ơi, thuốc chú mầy hay quá chừng hay. (CĐBT, 20) 3. Văn hỏi má Nga đâu, nó cười, chết rồi, chết hồi sanh em, chết trên xuồng. Văn về ngó cái khẩu hiệu ông Tư vẽ trên tường. Thấy nó đỏ như một lời thề. (CĐBT, 23) 4. Văn sôi nổi hỏi, vậy con nhỏ phục vụ bốc lửa còn không. Còn, mà chi, tụi con gái ở Phố Xưa còn dữ dội hơn, nhớ bar đó không? Nhớ không, nhớ không Đã vầy đã khác. Mà Hương của mầy có con rồi, mầy đã quên chưa. Không khí chùng xuống. (CĐBT, 24) 5. Đi một đoạn, nghe đám con nít trộ lên, anh Hết, sao mà khóc vậy. Đâu có. (CĐBT, 33) 6. Chị bảo chờ người ta xức dầu Nhị Thiên Đường của chị mà hết đau, chờ người ta đánh cờ mà trong tâm “Viễn ly điên đảo mộng tưởng cứu cánh niết bàn”, chờ người ta thôi buồn khi đưa chốt qua sông. Nhưng mà chờ tới chừng nào lận? Ai mà biết. Mùa nay gió bấc hiu hiu lại về. 7. Huệ kêu Điềm ngủ đi rồi lụi hụi xuống giường, nó nói còn quên sợi dây nịt. Điềm xì một cái, “Mầy có tật tiếc đồ cũ”. Huệ gắt, “Kệ tao. Ngủ đi”. (CĐBT, 40) 8. Căn chòi đầy khói. Cái mẻ un chất đầy vỏ dừa khô. Những sợi khói trắng ngui ngút. Ngòi trên một cái sạp ghe đóng bằng tre chẻ thẻ, một người đàn ông ngồi nhìn ra cửa. Cô độc. Và gió vụt vụt vô chòi. (CĐBT, 50) 9. Tháng Chín. Gió chướng non xập xòe tên ngọn dừa. (CĐBT, 51) 10. “Cha nội nầy sống thấy rầu quá trời đất, mai mốt con vịt xiêm đó chết rồi, để coi ổng sống với ai?”. Ông cười, “còn thằng con”. Nó ở chợ. (CĐBT, 51) 11. Nhà “Buổi Chiều” nằm ở tận cùng con hẻm Cây Còng. Hẻm cụt. (CĐBT, 86) 12. Bà sung sướng trở về ngày thơ ấu, đi bắt chuồn chuồn đậu trên hàng bông bụp, cạnh mé mương Bông trang rụng ngoài sân. (CĐBT, 97) 13. Lần đầu tiên ông đóng được vai chính, người ta hỏi vai gì, ông bảo vai con của đào Hồng, phút lâm chung của người đàn bà suốt đời yêu thương ông, ông gọi “Má ơi!” và thấy bà mỉm cười. Chỉ vậy thôi à. Ừ chỉ vậy thôi. Nhưng tụi trẻ bây thì biết gì chuyện tình cảm của người lớn (CĐBT, 97) 14. Từ hồi nào muốn soi kiếng phải lấy tay vẹt mớ râu tóc ra như người ta vẹt bụi ô rô. Không biết. Có ai la rầy, có ai để ý đâu mà biết. (CĐBT, 104) 15. “Cái con bìm bịp quỷ nầy nó cũng bỏ qua mấy lần nhưng ngủ một đêm trên đọt dừa nó lại quay về. Sao cổ không quay lại?”. Phi không biết. Không biết. (CĐBT, 109) 16. Ba tôi là người của sông. Không phải ông nhớ vườn xưa mà chống gậy về, ông nhớ sông, một ngày ba bốn lượt lủi thủi chống gậy ra bến, đôi mắt như đang nhìn da diết, mà không biết nhìn ai, chỉ thấy mông mênh vậy thôi. Chơ vơ, cô độc. (CĐBT, 124) 17. Những đêm đó, ba tôi hút thuốc dữ, cứ nhìn chong chong ra ngọn đèn đỏ ối, nhỏ nhoi, buồn hiu ngoài kia. Ba tôi thở dài. Má tôi thở dài, (CĐBT, 125) 18. Còn người ta, nhớ thương đứt ruột cũng đành ngồi đây ngó lên, giữa đường gặp nhau chỉ nhìn vậy thôi mà không chào hỏi tiếng nào. Đau lắm chớ. Má tôi nhìn ra ngoài trời (CĐBT, 131) 19. Trong một thoáng Hậu xâu chuỗi các sự kiện lại. Chồng mình. Khoản tiền thất thoát. Cô kế toán trưởng chi nhánh miền Tây. Những lời đồn đại (CĐBT, 149) 20. Ngay cả nước để chúng tắm táp cũng chua lét vì phèn. Mà, mùa mưa vẫn còn xa lắm. (CĐBT, 164) 21. , trên chiếc giường tre quen thuộc, má oằn uốn người dưới tấm lưng chơm chởm những nốt ruồi. Họ cấu víu. Vật vã. Rên xiết. (CĐBT, 169) 22. Đau đớn cùng cực, chúng rúc vào chân đống rơm, nhưng không chịu rời nhau. Con đực phục đầu sát đất, rên rỉ, nước dãi chảy ròng. Không chạy hả. Bốp. Không chạy nè. Bốp. Thằng Điền gào lên. Cây trúc giập nát. (CĐBT, 192) 23. Một con vịt đui khịt mũi, cười, “Nó chớ ai, giọng có khác, nhưng rõ ràng là tiếng trái tim nó. Quen lắm. Chập chờn, thút thít, đòng đưa như sắp rụng”. (CĐBT, 196) 24. Rồi ánh sáng nhập nhoạng cuối ngày loang lổ đổ xuống, tôi và Điền khóc hức, cảm nhận được cái thở hướt ngắn dần, ngắn dàn của con vịt sau cùng. Và nín bặt. Và tan hết. Chỉ còn gió cười từng tràng dài (CĐBT, 198) 25. Và món hàng bị ghì ngửa trên mặt ruộng bì bõm nước. Tôi ngạc nhiên thấy bầu trời im sẫm. Mênh mông. Không biết đã tắt ánh nắng hay mặt trời (CĐBT, 210) 26. Giặc bây giờ tứ phía. Tụi nó giết mình ngọt ngào mà mình không hay. Bây giờ tụi nó bắn bằng đạn đường khong hà. Ngấm đạn rồi mới hay. Đau lắm. Cực lắm. (NĐKT, 37) 27. Tối Điệp ngủ lại nhà má. Con Giàu ra xã coi gánh hát. Vé Điệp cho. Ở nhà, hai người nằm hai võng. (NĐKT, 51) 28. Má lặng lẽ cười. Cười buồn bã. Má thở dài, thở dài. Tựa như có điều gì muốn nói. (NĐKT, 55) 29. Đi làm phóng sự về. Đêm. Mưa thâm trầm dai dẳng. (NĐKT, 66) 30. Chúng tôi kéo lại ngồi với nhau. Và với gió. Thà là con gái nhưng uống rượu khá mạnh. (NĐKT, 77) 31. Một mình em chạy máy đi lòng vòng kiếm anh Phi. Cực khổ lắm. Kiếm được rồi hỏi ảnh tính sao? (NĐKT, 79) 32. Tiếng nấc bỗng ồ ồ dồn đuổi nhau qua cửa sổ. Bà nội. Bà nội khóc, ba ơi. Ba, bà nội khóc. (GLVCCCK, 6) 33. , nó gọi cha ơi nhưng tuyệt nhiên không có tiếng vọng nào dội lại. Cho đi và mất hút. Cho đi và biệt tăm. (GLVCCCK, 14) 34. Chân tường loang vết cà phê. Cũ kỹ. Nhàu nhĩ. Mụ mị. Hai cô chủ quán chắc bị ngâm lâu trong cái ủ ê nên cũng ơ hờ khi khách bước vào. (GLVCCCK, 32) 35. Thằng Củi lo tối quá không về nhà kịp, nó đứng lóng ngóng như bị nước nóng đổ đít, mà hai vị khách không có vẻ gì muốn quay xuống núi, nghĩa là nó cũng chưa chạm tay tới món tiền công. Đành chờ đợi. (GLVCCCK, 56) 36. Chúng cuốn tròn lại như một búp hoa và từ từ rẽ thành từng cánh từng cánh lấp lánh. Vĩnh nín thở. Sầu trổ bông. Lần đầu tiên trong đời, thằng Củi thấy bông sầu nở. (GLVCCCK, 56) 37. Anh thấy sợ hãi ngày mai trống rỗng kia. Hoang mang. Ngơ ngác.Rã rời. Vụn nát.. Vĩnh gần như quỵ xuống khi những bông hoa bắt đầu tím thẫm, (GLVCCCK, 59) 38. Cha kéo con gần lại bằng những câu chuyện dịu dàng, nhưng con thì đẩy cha ra, bằng mọi giá, bởi con không muốn khóc khi đến ga của mẹ. Em biết. (GLVCCCK, 66) 39. Nó không bao giờ để người cha nhìn thấy khuôn mặt mình, đôi mắt mình. Nó luôn quay lưng và nói. Cúi mặt và nói. Ngó bâng quơ và nói. (GLVCCCK, 68) 40. , người cha lạc giọng, “Thằng Sói mất rồi A lô. Mất. Không phải hành lý. Thằng Sói Cô vừa ý chưa? Dẹp đám cưới của cô giùm tôi”. (GLVCCCK, 72) 41. Vì vậy, nhịp điệu của phim sẽ phải chậm rãi. Lừ đừ. Nhát gừng. (GLVCCCK, 80) Chỉ khách phương xa mới ngây ngất trước bộ mặt sầu muộn của quê tôi. Họ lặng đi. Bàng hoàng. Ngây dại. (GLVCCCK, 91) 42. Nửa đêm. Tiếng dây xích buộc ghe xủng xẻng dưới bến làm tôi chui vào mùng và ngủ say, thanh thản. (GLVCCCK, 109) 43. Tôi gần như nói ra bằng lời, may quá, cuối cùng thì cô ta cũng chịu rời khỏi mình. Thật may. (GLVCCCK, 110) 44. Mưa rồi. Không phải là thứ mưa nhão, ướt, đẫm nước, dịu dàng mà Cóc từng quen thuộc, có cảm giác mưa hơi rát, trơ như một tiếng cười khan. (GLVCCCK, 111) 45. Nhưng người ta bước xuống xuồng, bơi đến chỗ đó chỗ đó, đi một quãng khập khừng, lại muốn quay về, cắn môi nghĩ, thôi ra nói một câu để mắc công người ta kia chờ. Và sập bẫy. (GLVCCCK, 113) 46. Cóc đã từng hẹn hò, nên Cóc biết. Nặng nề.Thương tổn. (GLVCCCK, 113) 47. Cóc đổ thừa tại bàn tay không khép lại được, nhưng nhờ nhìn lén, nó phát hiện ra chuyện không may. Xuồng trôi. (GLVCCCK, 116) 48. Trời ơi! Anh! Ai lấy xuồng mình rồi. Mất hết rồi. (GLVCCCK, 116) 49. Tối hôm kia, trong một nhà chờ xe buýt bên đường, tên em là Lam. Người thảng thốt Lam ơi là một thanh niên mềm nhừ vì say. Cả tiếng kêu cũng xiêu vẹo, rã rời. Trong cái chuỗi lắp bắp trên môi là nỗi nhớ. Xe đạp. Chuyến đi. Đèo Mụ Mị. Gác chân nhau ngủ trong sương. (GLVCCCK, 127) 50. Sau đó thì khuôn mặt chỉ còn một sự trầm mặc quánh lại, và trên người ông chỉ còn nhịp điệu của nỗi buồn. Một con người buồn bã. (GLVCCCK, 136) 51. Tiếng khóc của bà óng suốt, đen nhức nõi buồn, nó không lẫn màu chua xót, màu tức giận, màu tủi hờn Thăm thẳm. Đen nhức. Như một cái biển sâu và tối mà bà ngụp lặn chỉ với đôi tay. (GLVCCCK, 153) 52. Em vỗ đầu con Cò. Đi. Và nó theo em tới cái quán ở ngã ba. (GLVCCCK, 154) 53. Về nhà. Dự đã rời khỏi chiếc Landu trong một sáng nhiều mây ở chân trời, có vẻ cả ngày sẽ mưa. (GLVCCCK, 155) 54. Đâu biết nà. Tại duyên nợ. Điệp lớn hơn Sáu Tâm tròn con giáp. (GT, 10) 55. Ông bầu cũng nghèo, tiếc tiền, cứ bảo, trặt gân chút đỉnh rồi sai người đi hái thuốc về bó, đắp thuốc tới khúc chân bị hoại, lầy lụa, người ta mới đua anh đến bệnh viện. Tháo khớp. Nỗi đau không nói được bằng lời, (GT, 10) 56. , thằng sĩ quan ngụy chạy lại lỉa lỉa cây súng hỏi: “Thằng Việt cộng chạy hướng nào?”. Chú Sa chỉ. Giặc chạy đi. Máy quay cạn cảnh chú Sa (GT, 27) 57. Là thật. Con Ý đã bỏ nhà đi bụi đời là thật. Nó đi vì lâu rồi không được thấy người ba tội nghiệp ấy lặng lẽ dắt chọ nó qua chợ. (GT, 65) 58. Đừng nói lớn. Mệt rồi. Ngủ đi. (GT, 66) 59. Nó chọc lét vô mấy cái xương sườn của chú, nhưng chọc mãi, chọc mãi, chú không bao giờ thức nữa. Làm gì có chuyện đời như ý? 60. Những ngôi nhà cao. Những bảng hiệu sặc sỡ. Đèn đủ thứ màu. Sang quá. Người ta đợi tết để trang hoàng cho thật đẹp, (GT, 67) 61. Cô thấy mình giống như cỏ ven đường, người ta đi qua đạp, đi lại đạp vẫn ngoi len sống, sống cỗi cằn. Những mùa lam lũ. Những mùa cực nhọc. Một mình chống chọi. (GT, 69) 62. Hai người đi tìm xơ bơ xấc bấc. Không có. Không gặp. Dì Diệu về quê, bà mẹ già chị Lành tay run bẩy, vừa đau vừa xót. (GT, 96) 63. Khi đã không trông chờ gì nữa, một ngày, khi mở cửa, dì Diệu nhìn thấy chị Lành đang ngồi ngoài hàng ba và khóc. (GT, 97) Những người có tình có nghĩa, dễ gì bỏ được nhau. (GT, 97) 64. Lương nói thiệt, người ta cười, bảo Lương cầu cao Mắc cỡ lắm. Mà, anh còn chưa nói với Bông. (GT, 102) 65. Đâu biết. Tôi hỏi Xuyến vậy chớ em thương ai. Xuyến trả lời, “Anh Sáng”. Tôi thuận miệng hỏi bừa “Sáng nào?”, Xuyến nhìn tôi, “Anh biết mà”. Sao lại là Sáng? (GT, 109) Sao lại là cái người mà mới hôm qua thôi tôi còn rủ anh ở lại dự đám cưới, còn nhờ anh làm chú rễ phụ cho bữa đó tôi đỡ run. Sao anh lại nhận lời, rồi bây giờ? (GT, 109) 66. Nghe Sáng kể lờ mờ tôi nhận ra một sự thật. Là Xuyến. Không thể tin được, bàng hoàng quá phải không anh nhà văn. (GT, 112) 67. Giờ nghỉ trưa, San không ngủ được, bồn chồn chờ đến đầu giờ chiều. Chị muốn lao vào làm việc ngay để quên một chuyện mơ hồ nào đó. San lại có điện thoại. San nhấm nhẳn nghĩ trong lòng, “ Đâu có bao nhiêu người biết mình đang ở đây?”. 68. Lẽ ra anh không nên đùa như thế nhưng trò đùa mới có ý nghĩa làm sao rằng một người đã sống lại vì tình yêu một người. Nhưng San đã không bao giờ về nữa. Hôm ấy là ngày một tháng Tư. Ngày nầy, người đời hay đùa lắm. (GT, 142) 69. Ông cười rất đẹp (đôi lúc có những nụ cười như thết làm cho tim Hiên thót lên một tiếng hít hà - Tôi muốn cháu viết cho người tôi yêu. Và viết thật. (GT, 143) 70. – Lẽ ra bây giờ chú phải về xóm Trầu. Cháu chắc chắn là có người vẫn chờ đợi chú, chờ đợi tới trăm năm. Ông bồn chồn ngước lên nhìn Hiên. Hai hôm sau, khi Hiên quay lại nhìn ông, nhà đã khóa cửa ngoài(GT, 152) NGỮ LIỆU IM LẶNG (ẨN NGỮ) Trong sáng tác của Nguyễn Ngọc Tư Stt Ngữ cảnh Tập truyện Tr 1 Có bữa anh dừng lại chỗ gốc bàng, đứng rao: "Mười ngàn năm cái khăn. Khăn Mỹ Tho có ho như thầy Minh cũng không rách. GT 5 2 Khăn mới lau tủ cũ, cũ lau xe ", GT 6 3 , hát phụ cũng được, đóng vai ác, vai hầu gái, cung nữ, bà già cũng được ... GT 6 4 Anh cười, "Tôi bây giờ đã thành ông già, còn cô nhỏ đó ". GT 13 5 Sang bỏ quán Mây Lang Thang, chiều chiều ngồi bán chuối, GT 13 6 Máy quay cận cảnh chú Sa mằn mằn cái đầu khăn rằn, cười bí hiểm kiểu như " tao xỏ mầy đó, thằng ngu" GT 27 7 Thôi, đừng anh, thì anh cũng để xây xài chớ GT 30 8 Tôi mọt thân một mình, có nuôi ai đâu GT 30 9 Thấy chưa, tiền bạc có lúc có xây đắp được tình yêu đâu tội nghiệp chú Sa dễ sợ. GT 33 10 Còn những ký ức về tình cảm giữa chú với bà con GT 35 11 Không ai biết chú khổ còn hơn cô Lựu. GT 58 12 Mua đi, để tôi đi xin bà con cũng mắc cho hà. GT 59 13 , "Mai con chạy ra chợ Bách hóa, hỏi dì Liễu cho con Ý về ba gặp một chút, sao ba nhớ nó quá hà. GT 65 14 Ơ Phải duyên chồng vợ, phải duyên chồng vợ ngàn năm vẫn chờ". GT 66 15 "Bán dưa, làm ruộng cỡ bốn chục năm" "Giỡn hoài, cỡ đó thì xuống lỗ rồi còn gì". "Ừ" GT 67 16 Nó đòi ra với Đậm, buôn bán như vầy cực quá, chở nó ra tội nghiệp". GT 70 17 Đâu có gì, còn ba mươi mốt trái dưa GT 72 18 À ờ Tết nầy nữa, Qúi bao nhiêu tuổi rồi ha? GT 73 19 Khi ấy giao thừa đã đi qua GT 73 20 , đứa bé sinh ra sẽ giống ai, giống chú đẹp người, giống dì trong trẻo, trẻ trung hay giống ? GT 94 21 Chị rối rít ăn, rối rít ngủ vì biết rằng mai nầy rồi chẳng còn nhau GT 96 22 Đôi khi người ta hay bày chuyện nầy chuyện nọ để làm sao động cuộc đời đang hết sức yên bình, lãng nhách vậy đó ... GT 97 23 Dì Diệu bỏ sạp vải tối ngày chạy xe long rong ngoài đường để may ra tìm được bóng người ... GT 97 24 sinh ra nhiều thiệt nhiều đứa trẻ. Và những đứa trẻ lớn lên GT 98 25 "Tui xấu muốn chết, ai mà thèm ưng ". GT 98 26 Lương nói thiệt, người ta cười, bảo Lương cầu cao GT 10 1 27 Tôi tính xong mùa lá này sẽ lên trên tìm cho được anh. Vợ tôi cứ biểu hòa.. GT 10 6 28 Chỉ thấy cái lưng khom, vai bè bè giống như Sáng vậy GT 10 8 29 Tôi thuận miệng hỏi bừa "Sáng nào?", Xuyến nhìn tôi, "Anh biết mà ". GT 10 9 30 Sao anh lại nhận lời, rồi bây giờ ? GT 11 0 31 , tôi không giận Xuyến, thương quá, không thể giận, nhưng Sáng thì khác ... GT 11 0 32 , tội nghiệp tụi nó, nhà không có đàn bà nên cũng có bánh trái gì ăn đâu ". GT 11 4 33 Má tôi cười, "Chưa, má biểu nó hoài, mà, cái con nầy, lần nào về cũng hỏi có mỗi chuyện đó ". GT 11 4 34 Chị thì lại nhìn tôi, săm soi guốc giày, quần áo rồi tấm tắc, "Em sướng thiệt ". GT 11 8 35 Tôi cười, "Chị cũng sướng thấy mồ, anh Trọng hiền khô, lại thương vợ ". GT 11 8 36 Chị cười nhẹ, "Thương thôi thì được cái gì. Chị không hợp cái cảnh nhà nầy, thầy Thành nói vậy " GT 11 8 37 , chớ có bữa giông gió cái nhà nó sập đè chết cháu ngoại má cho coi ". GT 12 0 38 Bây giờ quần áo rách nó tự may được rồi, nhà cửa nó cũng dọn dẹp gọn bân nhưng cũng có lúc nó cần có má, để hỏi vài chuyện ... GT 122 39 Nhưng nói thiệt con sợ ba buồn Hồi má đi con mới chút tẳn chớ gì ". GT 40 Ừ, dì chỉ ước có vai bình thường vậy GT 12 2 41 Sau nầy, chị Hai có về, tôi sẽ trao anh lại, như ngày xưa vậy, tôi làm cũng được lắm mà, gọn bân chớ gì ... GT 12 3 42 Anh cứ sướng sướng cười cười hoài, "cứ tưởng là Tiệp không tới " GT 12 5 43 Chi thắc mắc giọng rất ư chị Hai (tất nhiên không phủ nhận lúc nầy chị cực kỳbề thế" GT 12 7 44 Cạn nữa đi chớ, trăm phần trăm, chúc Quyên mau về hưu để có thời gian GT 12 8 45 , Thi gó lưng đi đổ cơm cặn về cho Tiệp nuôi heo đã lo thầy thuốc tan tành ... GT 13 2 46 Chắc mùng sáu tao quay về thành phố. Công chuyện quá trời GT 13 3 47 Chi ca "Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng " GT 13 4 48 Hòa chết lặng đi, rất lâu, lâu lắm GT 13 4 49 Ừ thôi. Vĩnh biệt. Anh từ giã em, anh chết. GT 13 7 50 thì chú trọng những công việc, thành tích trong đời hoặc chỉ viết riêng cho một mình ông thôi, ... GT 14 4 51 Bạn bè cười vào cái ý nghĩ ngớ ngẩn của Hiên: "Thì tật con người ta vậy mà ". GT 14 4 52 luôn luôn vắt kiệt mình trong đám bùng nhùng thiện - ác, đúng - sai, giả - chânCả trong tình yêu cũng vậy. GT 14 5 53 Tôi nhớ hoài, trước mặt xóm là một cái đầm nước gió ơi là gió GT 15 0 54 Chú thương cháu nhiều, con gái nhỏ " GT 15 2 55 không muốn làm một gánh nặng cho má con cháu lúc cuối đời ... GT 15 2 56 , trời đất quỷ thần ơi, những người lớn GT 15 3 57 Má con Tưoi bảo "Con Tươi đi theo ông nội riết, nó khùng. NĐKT 8 58 Dà, sao cô biết? Dạ NĐKT 12 59 Nhưng ông nội con nói, tội nghiệp bà nội bây, uyên ương gãy gánh giữa trời giông NĐKT 16 60 Rồi sau đó em có bạn mới, em quên. NĐKT 23 61 Con gái đừng đánh lộn xấu lắm, lớn rồi. Có chồng được rồi NĐKT 26 62 , cỏ còn muốn sống đẹp hơn, tốt hơn nữa, huống chi mình ráng nghe cưng NĐKT 28 63 , thằng Tư Đờ đâu có tệ hệ vậy, tao biết nó mấy chục năm trời ... NĐKT 32 64 Hồi xưa, nó là thằng tốt nhứt, lâu rày không gặp, ngờ đâu nó ra nông nỗi này NĐKT 33 65 Nhớ thằng Tư Đờ hồi đó dám cho đồ vợ rồi mà còn chưa dám nắm tay con gái người ta ... NĐKT 34 66 , gặp ở quán cà phê nào cũng thì thầm với nhau, ông Bảy tiêu rồi, ông Chín cũng tiêu. Bằng một nỗi đau đớn mà tôi cho là khờ dại. NĐKT 36 67 Còn mày, mày lạnh được bao nhiêu phần rồi? Nói chuyện tao nghe được không ... NĐKT 38 68 có nhiều chuyện tao muốn nói với nó Sao tao tức mình quá " NĐKT 39 69 về dưới bà con có hỏi thì cũng biết đường nói, mà cũng không đâu vô đâu hết, tốn công ) NĐKT 39 70 , con coi, thiếu vai Nghi Xuân bị dì ghẻ đánh đập, bị dì ghẻ bắt đi chăn vịt, tụi con nít đâu còn thấy vui. Vai trẻ nít thì mình hát dành cho trẻ nít ". NĐKT 42 71 , cao chưa đầy một mét năm mươi, lúc đứng chỉ bằng ngực bạn diễn NĐKT 48 72 Viên, má không ngờ, chuyện thằng Bảo với con ... NĐKT 58 73 Nên bắt đầu từ đâu hở má? Hồi đó mỗi khi có dịp, tôi cũng ôm vai má như vầy NĐKT 58 74 Tự dưng thèm trà quá, mà phải là trà pha thật đậm. Tôi muốn thức thử coi đêm này dài bao nhiêu ... NĐKT 63 75 "Dù sao, anh đền cho chị ta mười triệu là xứng đáng rồi, chỉ đâu có bảo hiểm gì ". NĐKT 68 76 Ở bên nhà đang lu bu NĐKT 76 77 Còn em, qua đây rồi lâu lắm mới qua nữa. Mà biết đâu là lần cuối. NĐKT 76 78 , nghe tin Thà lấy chồng như trời sập. Quả tình anh giận em lắm ... NĐKT 78 79 Thôi nói bao nhiêu đó đủ rồi, Thà về đi NĐKT 80 80 , có cha có mẹ mà không thèm CĐBT 11 81 , người ta đã quăng ở đây mười tám năm, mà không ai trở lại tìm, tui chờ hoài CĐBT 11 82 , ông sướng rơn lăng xăng chạy tọt chỗ nầy ló mặt đằng kia, mấp máy câu "Cải ơi" CĐBT 13 83 , một khuôn mặt teo héo xạm đen dưới những sợi tóc ngã màu trắng xóa, một thân hình gầy guộc, lưng đã chớm còng ... CĐBT 14 84 Con là trọng, chứ đôi trâu cộ nhằm nhò gì CĐBT 16 85 Về nghe con, ơi Cải ". CĐBT 16 86 , Văn (lại) cười, không, có nghĩ gì đâu, cháu chọn nơi nào hẻo lánh ít người CĐBT 20 87 Con đâu có bịnh, tính bắt còng kẹp chơi " CĐBT 21 88 Nói rồi nó chạy vô bếp, bâng khuâng cười thêm một hồi nữa ... CĐBT 23 89 , "Ừ, tại tao thương con chốt. Qua sông là không mong về" CĐBT 33 90 , người vợ biết đường kim mũi chỉ lúc nào cũng làm ấm lòng ông chồng, phải hôn nè ... CĐBT 34 91 Hảo, tôi cảm ơn. CĐBT 35 92 Thi mất hứng, càu nhàu: "Con gái gì vô duyên". CĐBT 41 93 , Thi nói rằng: "ông Kiều Phong đó mà nhằm gì, có người còn thương Huệ hơn CĐBT 43 94 , Huệ vẫn roi rói, người ta thấy nó không thèm rớt một giọt nước mắt nào như nó với Thi chưa từng có duyên dẻ gì nhau. CĐBT 45 95 Hồi đám cưới Thi, Huệ chép miệng tiếc, phải chi Thi mời CĐBT 45 96 Thì phải vậy thôi, mai mốt là vợ chồng rồi CĐBT 46 97 , Huệ ngồi chỗ cửa sổ cho tới lúc gà gáy rộ. CĐBT 46 98 Hình như trong mắt ông già nầy có nước, mầy ơi!? CĐBT 49 99 Ông cười, "còn thằng con". Nó ở chợ. CĐBT 51 10 0 Hay làm ơn cho tôi theo anh đêm nay nghen. CĐBT 52 10 1 , giữa đồng không mong quạnh, buồn chết, hồi đó, ảnh ", CĐBT 54 10 2 Nhưng phiền cô quá CĐBT 55 10 3 Mình đàn ông gì cũng được, bây giờ có thêm người Ông ngừng lại, vuốt cánh con vịt, vậy hen Cộc? CĐBT 55 10 4 Ông lúng búng, phẩy tay, gạt đi, "Cái thằng Chỉ giỏi bậy bạ ". CĐBT 56 10 5 Tự mình làm mình chịu, ai biểu CĐBT 60 10 6 Nói có tình, mình ở lại, biết đâu người ta có nỗi khổ gì CĐBT 60 10 7 Tự mình làm mình chịu, ai biểu CĐBT 60 10 8 Ở nhà, không biết có còn ai? Lỡ không còn ai Ông ngồi lại, bồn chồn. CĐBT 61 10 9 , con trai xóm khác gặp một lần còn nhớ, huống chi ba người họ lớn lên cùng nhau CĐBT 65 11 0 Mười bốn tuổi ảnh đã thay cha mẹ nuôi anh, quán xuyến trong ngoài, học hành lỡ dở". CĐBT 65 11 1 Học hành lỡ dỡ". Tôi ờ há, ờ hen, CĐBT 66 11 2 Nhiều khi lỡ miệng kêu: - Thể à CĐBT 67 11 3 , "Ông bà mình nói có sai đâu, con gái là con người ta". CĐBT 70 11 4 Rồi má thở dài, "Sao lóng rày, thằng Tứ Phương ít về" CĐBT 70 11 5 , hai anh em chở nhau ra chợ thị xã, chọn đẫm mồ hôi mới được cây kẹp tóc cho anh tặng người yêu... CĐBT 70 11 6 Rồi nghĩ, mai mốt đi lấy chồng, ai ngồi chia thương sẻ nhớ với anh, hả Phương. CĐBT 71 11 7 , thằng Mười chồng con Thấm tánh tình khó khăn, ngang ngược hổng giống ai." CĐBT 74 11 8 , bà con đều xuề xòa bỏ qua, nó là con của Nguyễn Thọ mà, tội nghiệp CĐBT 76 11 9 Họ còn bảo ở ngoài tỉnh nhiều đưa cạy ông cha mình có công còn lạm chuyện bãy giữ hơn kìa... CĐBT 76 12 0 , trong lòng nó cũng có vết tì, tại mình hỏng phải là con ruột của ổng CĐBT 76 12 1 , thiệt tình tui hổng có gì giấu ổng đâu, nhưng chuyện hồi đó với anh Thọ tôi nhớ hổng hết. Gìa rồi... CĐBT 78 12 2 Làm công việc nầy có lúc cũng đi moi móc nỗi đau của người khác ra, dày đi dày lại CĐBT 79 12 3 Để coi hồi đó in là tháng ...năm ...hen, anh Tám, cả xóm lúc đó cà núp cà ló vừa dòm chừng máy bay vừa cấy lúa". CĐBT 81 12 4 Dì Thấm lựng bựng không biết đứng đâu, ngồi đâu. CĐBT 81 12 5 , đồi tay đã từng in ấp một đôi tay Dì Thấm run rẩy nhìn những bức hình, CĐBT 82 12 6 , họ lại nhớ tới một chiếc khăn, một bàn tay thô, một tấm l ưng rộng. Họ suy nghĩ CĐBT 82 12 7 Đào Hồng có thai, ông bầu dọa đuổi, ông Chín đứng ra năn nỉ, biểu "Em lỡ dại" CĐBT 90 12 8 Ông cố cãi, "Nhưng cái cũ nó mờ lắm". "Mờ mờ tui mới thích",... CĐBT 93 12 9 , tôi ... không muốn gặp". CĐBT 95 13 0 Có lần, ghé quán cà phê chú Tư bụng, CĐBT 97 13 1 Nhưng tụi trẻ bây thì biết gì chuyện tình cảm của người lớn CĐBT 97 13 2 , chú em nên nuôi con gì đó, con vợ thì tốt nhất, ... CĐBT 10 8 13 3 Biển người thì mênh mông vậy CĐBT 11 1 13 4 , má Giang rớt nước mắt, "Con nó thiệt thòi". CĐBT 11 4 13 5 "Con nuôi con Giang như nuôi con sáo, hỏng biết giờ nào nó sổ lồng nó bay. Ở đây mà lòng dạ nó ở đâu á". CĐBT 11 7 13 6 Sao mà em thấy ổng tội nghiệp thiệt. Phải - Con Thủy lúng búng dừng lại rồi thẹn thò nói tiếp ... CĐBT 11 8 13 7 "Con nhớ ghe quá hà, con ước rồi ba không thèm ghé thăm con gì" CĐBT 11 9 13 8 "Ngày mai ba đưa con Hai Bây giờ thằng chồng bây chắc đang trông" CĐBT 12 0 13 9 Ba đi cả đời, ba cũng mệt CĐBT 12 0 14 0 Ông Chín biểu Giang, "Ngủ đi. Rồi ngày mai ". CĐBT 12 0 14 1 Ủa, chồng chị đâu? Dà, - Dì bối rối - ảnh đi xa lắm. CĐBT 12 9 14 2 , mấy lá sống đời nầy ngậm với muối cũng đỡ ho lắm". Dì ngước lên cười, "Dà, lúc nầy trở gió, cũng nhờ nó" CĐBT 12 9 14 3 Tôi tôi chiêm bao thấy cháu nó hoài, chiêm bao l ãng nhách hà, CĐBT 13 0 14 4 , mẹ sẽ sống với con hoài, hoài hoài với con, vía tôi thấy nó cười". CĐBT 13 0 14 5 Chồng tôi tôi chỉ còn giữ lại bao nhiêu đây thôi. CĐBT 13 0 14 6 , không giặt thì không được mà giặt hoài, tới hơi chồng cũng bay, tôi cũng quên mất rồi". CĐBT 13 1 14 7 Ngó mặt nhau ăn cơm, ngủ cũng đau mặt lại ngủ Còn người ta, nhớ thương đứt ruột cũng đành ngồi đây ngó lên, CĐBT 131 14 8 Dạ, tôi thường đi trước lúc người ta thức CĐBT 13 2 14 9 - Tại tôi nhiều chuyện làm chị thêu không xong CĐBT 13 2 15 0 Tới bây giờ má tôi vẫn chưa tìm được dì. CĐBT 13 2 15 1 Mười tám tuổi, thằng nọ phụ phàng, bỏ cù bơ cù bất giữa chợ. Lúc ấy đã không còn đường về nhà nữa... CĐBT 13 5 15 2 Xuyến tuyệt vọng ngó theo, rồi cô run rẫy mỉm cười, lẫy bẫy rót rượu mời khách, bảo uống đi mấy anh, không có chuyện gì đâu... CĐBT 139 15 3 Nhằn cả chuyện độ rày gạo cá lên giá quá chừng CĐBT 14 0 15 4 Đó, bé Bi con anh Thụy bệnh đang nằm ngoài trạm xá hỏng biết chừng nào về" CĐBT 14 1 15 5 , cái rốn hai mươi mốt ngày mới rụng như Bi không? CĐBT 14 1 15 6 , "Mai mốt nghe anh, bây giờ công chuyện đang rối mấy đứa Nga, Hường mới vô làm, công việc chưa rành, khờ ịt,... CĐBT 141 15 7 , Xuyến xốc Bi lên chạy một đoạn rồi thất thần dừng sững lại, kêu lên hai tiếng trời ơi, mình làm khổ nó rồi, mình nghèo như vầy... CĐBT 143 15 8 Anh đây mà, chồng em đây, không nhận ra anh sao CĐBT 14 6 15 9 , nó chờ Hậu khóc quá trời, chỉ có nước mắt rơi là hi vọng một trí nhớ, một tình yêu, một mái ấm về lại... CĐBT 14 8 16 0 Mà, mẹ ơi, con nghỉ chơi với ba rồi CĐBT 14 8 16 1 "Trước hết, em xin cảm ơn các đấng sinh thành, sau đó cảm tạ cha mẹ đã đẻ ra em" CĐBT 14 9 16 2 Nhâm thì tin là có duyên phận, bởi nhìn Hậu, Nhâm thấy thương như gặp ở kiếp nào, hồi nào... CĐBT 15 1 16 3 Rồi tới một ngày nó thôi không cười được nữa, dù là một cái cười thiêm thiếp, xanh leo lét như mộng mị, chiêm bao... CĐBT 15 1 16 4 Nhỏ Thỏ cười, kéo Hậu lại thông báo tin buồn, CĐBT 15 1 16 5 , vì chơi với mấy người cũng có vẻ phức tạp. CĐBT 15 1 16 6 , anh khoét tường hú hí với em". CĐBT 15 2 16 7 , Nhâm nói phải chúng ta ở chung nhà chắc vui lắm CĐBT 15 3 16 8 "Nhâm đâu có hiểu nhiều về tôi" CĐBT 15 3 16 9 , để rồi nhận ra lúc trước đã gặp gỡ một lần, ở cua Bún Bò, trong một tối đèn thì u ám vàng vọt mà cái vệt sắc lạnh của con dao lại lóe lên... CĐBT 153 17 0 , bàn tay nào đó cầm nắm tóc của chị vẫy lên phơ phất CĐBT 15 7 17 1 những tiếng rên khi dài, khi ngắn, khi thiu thỉu buồn xo, lúc nghe như tiếng nấc nghẹn ngào... CĐBT 15 7 17 2 trên ghe chỉ còn mấy con khô sặt mặn chát, "tui nuốt còn không vô, nói chi" CĐBT 15 7 17 3 Đói và khát, nhưng chị còn sợ đau hơn. Người ta đã đổ keo dán sắt vào cửa mình của chị... CĐBT 15 8 17 4 Điền bảo, "Keo dán sắt". CĐBT 15 8 17 5 Chúng tôi cùng ngó về chỗ khoang ghe, nghe tiếng thở thênh thang cùng gió CĐBT 15 8 17 6 "Ba mấy cưng đẹp trai dễ sợ". CĐBT 16 0 17 7 "Chắc mấy cưng không biết đâu". CĐBT 16 0 17 8 "Mà hên nghen, nhờ vậy mà gặp được mấy cưng, được ở chung vầy, vui thiệt vui". CĐBT 161 17 9 "Mai mốt mấy con vịt quỉ nầy sẽ khoái chị, mấy hồi". CĐBT 16 2 18 0 Mấy cưng thương chị thiệt hả? Tội chưa!?? CĐBT 16 2 18 1 "Không biết em có muốn ở lại với má tui?! CĐBT 16 3 18 2 "Cuộc đeo đuổi vẫn còn dài, cưng à". CĐBT 16 4 18 3 Cha đưa chị một ít tiền ngay trong bữa cơm, khi nhà đủ mặt, "Tui trả cho hồi hôm...". CĐBT 16 5 18 4 Một người bảo không sao xa được người đàn bà có cái cười làm lấp lánh cả khúc sông. Má tôi nguýt dài: - Dóc... CĐBT 16 7 18 5 (Ngay lập tức, Điền thì thầm, "thằng chả ở dưới ghe kiếm đâu ra chiếc xe, nói dóc", CĐBT 16 7 18 6 , cho dù chẳng cao ráo, đầu ít tóc nhưng với chiếc ghe chở đầy vải vóc, ... CĐBT 18 7 Chèn ơi, coi nó bình tường vậy mà khoát lên mình cô Hai lại thấy sang quá. Má bỗng nhiên thắc thỏm: - Dóc... CĐBT 16 8 18 8 , hồi hôm tui nghe tiếng chó sủa thiệt kỳ, là tui nghi rồi Nhưng chuyện ra đi của má tôi không mấy ly kỳ... CĐBT 17 0 18 _ Hồi chiều má con không nấu cơm CĐBT 17 9 0 19 0 _ Má con nằm trên giường thở dài CĐBT 17 1 19 1 Có vẻ buồn cười Và cha tuột xuống đất, run rẩy CĐBT 17 2 19 2 , chúng tôi quyết định buông trôi, tha thểu đi theo bầy vịt, biết đâu CĐBT 17 4 19 3 Nhiều khi dễ đến không ngờ Nhờ Điền bị rắn hổ đất cắn mà chúng tôi biết được ... CĐBT 176 19 4 , họ vừa gặt lúa vừa nói chhuyện tục tĩu rồi cười vang bên bầy vịt đang rúc rích tìm thức ăn, nhưng tôi vẫn nhớ... CĐBT 177 19 5 "Ngó mặt hai đứa con anh thấy thương quá, thấy không bình thường". Cha tôi cười nhẹ, "Vậy hả? Ờ ờ". CĐBT 17 8 19 6 Người mẹ phân bua với cha tôi, "Tại ba nó mê theo vợ bé nên không ai dạy". CĐBT 17 8 19 7 chồng chị bỏ ngay cô nhân tình nầy và trớ trêu, anh ta chạy theo cô khác. CĐBT 18 1 19 8 Ba mùa lúa rồi chị ra đồng một mình. Một mình nuôi con. Một mình nhìn gương, tự vuốt ve và yêu lấy mình... CĐBT 181 19 9 thu nhập ờ thì vài ba triệu một năm, tùy vào ông trời, như năm nay thì trắng tay CĐBT 18 3 20 0 Thằng Điền hỏi lại "Mắc gì mà nhớ? Lãng òm" CĐBT 18 3 20 1 thằng Điền khó chịu, "Đồ con nít". Tôi cười, "Thôi, kệ nó" CĐBT 18 4 20 2 Xóm làng, ngôi nhà, vườn tược trôi tuột lại phía sau. Và đứa con gái CĐBT 18 6 20 3 mình nghèo rơi nghèo rớt, nghèo đến nỗi không có ông nội để thương, CĐBT 18 8 20 4 "Nương à, nướng mấy con cá khô, cha lai rai với mấy bác" CĐBT 18 9 20 5 "Cha làm chuyện đó thì cũng giống như mấy con vịt đạp mái". Tôi nạt, "Đừng nói bậy". CĐBT 190 20 6 , được nhận vài món quà quê như buồng chuối già hương hay bó rau ngót cắt trong vườn, cùng lời dặn dò quyến luyến, "Đi mạnh giỏi nghen". CĐBT 191 20 7 Ngay từ lúc ấy, tôi đã muốn chạy về và nói với cha "Thằng Điền bị sao rồi, cha ơi" CĐBT 192 20 8 "Hai, thôi đi. Em đâu có sao, buồn làm chi" CĐBT 19 3 20 9 không đáng khinh bỉ, không phải là nguyên nhân đẩy chị tôi đến cuộc sống nầy với những đổ vỡ nầy CĐBT 193 21 0 khi nhận ra đó là tiếng của vịt. Tôi cười, hớn hở. CĐBT 19 5 21 1 Mấy ông ơi, vịt tui sân sẩn, có bệnh tật gì đâu... CĐBT 19 6 21 2 Và nín bặt, và tan hết. Chỉ còn gió cười từng tràn dài CĐBT 19 8 21 3 Hai đứa nhìn nhau khóc, tôi đã mơ thấy ngôi mộ của mình, như chiếc giường giữa bốn bề đồng nước Chị mếu máo vít đầu tôi vào lòng, ... CĐBT 199 21 4 Khoảng thời gian trước khi con trống trèo lên con mái rất thật, mềm mại, êm đềm Tuyệt không có gì là thô tục. CĐBT 200 21 5 Sợi dây cảm như lối đi lâu lắm không người lui tới, cỏ dại mọc bít mất, đường đứt, cầu gãy... CĐBT 200 21 6 , "Thì em có bảo mấy anh cãi ai đâu, mấy anh giả đò không biết, không nhìn thấy bầy vịt của em là được rồi. Dễ ợt". CĐBT 202 21 7 Nhà anh Năm đây em biết chớ sao không, đi tới đâu, em cũng coi mặt thổ địa trước chớ CĐBT 202 21 8 vói lại một câu, nửa đe nẹt, nửa xuề xòa, "Tụi tôi nể vợ anh". CĐBT 20 3 21 9 Cha tôi cười hết sức độ lượng, ôi những thằng trẻ con CĐBT 20 3 22 0 "Chị làm đĩ quen rồi, mấy chuyện nầy nhằm bà gì mà mấy cưng buồn?". CĐBT 20 3 22 1 , "Coi nè Trời ơi, bữa nay bộ gió mát sao mà người ta ngủ ngon dễ sợ". CĐBT 203 22 2 Chắc họ tưởng cô là vợ tôi nên hứng thú lắm hả? Cứ để họ nghĩ vậy" CĐBT 20 4 22 3 Đẹp, mắc công giữ" CĐBT 20 5 22 4 Hôm bán bầy vịt, cha tôi sắm một chiếc nhẫn vàng, ông đẩy nó về phía tôi, ngượng ngập như sắp chết giấc, "Để dành khi đi lấy chồng" CĐBT 206 22 5 Mà có đau, dường như cũng trễ CĐBT 20 7 22 6 trên con đường đó, sẽ gặp người con trai nào đó để thương yêu CĐBT 21 0 22 7 Mặt trời le lói ánh sáng trở lại khi trên đồng chỉ còn hai thân thể nhàu nhừ. CĐBT 21 2 22 8 lấy gậy để bật cầu dao điện, bắt mèo bú chuột, khoái đái vô tủ lạnh cho mát cu. GLVCCC K 12 22 9 "Anh em, anh em gì mà bắn chết nhau..." GLVCCC K 17 23 0 Thằng Út Hơn của má quơ tay nhảy cà tưng kêu em nè anh Hai, em nè, Út Hơn nè nhưng bây vẫn bắn. Má thấy rõ ràng GLVCCC K 17 23 1 Và tôi cứ đợi mãi GLVCCC K 18 23 2 Cha chép miệng, con người là con người, cũng có lúc lẫn lộn, GLVCCC K 21 23 3 , là một người mất căn bản trầm trọng về chuồn chuồn. GLVCCC K 21 23 4 ông chủ thay áo cho bạn gái và thay bạn gái như áo, GLVCCC K 34 23 5 Cô dựng lên, nạt nộ, "nói bậy riết rồi quen" GLVCCC K 36 23 6 "Sang có thích đám cưới không?", cô lặng đi một thoáng rồi thập thò hỏi, "là sao!?" GLVCCC K 37 23 7 Cô lái xe thở hắt ra, "hú hồn, không phải mình" GLVCCC K 37 23 8 "thấy gái như là chết đi sống lại" GLVCCC K 39 23 9 , "từng tuổi này con nhỏ còn kén chọn, thiệt rầu hết sức" GLVCCC K 40 24 0 San à, tôi GLVCCC K 42 24 1 Má tui nói cây sầu sống bằng xương dê, xương trâu bò, năm nào bầy dê nhà tui chết nhiều sầu mới trổ bông" GLVCCC K 45 24 2 , "tui thương nó như con tui, thiệt mà" GLVCCC K 47 24 , "má nó, ngon ha, ngon thì chui ra đây, tao bẻ lọi cổ" GLVCCC 47 3 K 24 4 Khổ gì đâu chăn dê cũng sướng GLVCCC K 55 24 5 Người cha cười khì, vai rúc rích, "cái thằng" GLVCCC K 61 24 6 Cái thằng - người cha gắt lên - nói bậy riết rồi quen. GLVCCC K 66 24 7 Thức để suy nghĩ Mà, cha hỏi nhiều quá... GLVCCC K 68 24 8 "Thằng Sói mất rồi A lô. Mất. Không phải hành lý. Thằng Sói Cô vừa ý chưa? Dẹp đám cưới của cô giùm tôi" GLVCCC K 72 24 9 Đời là chúa cắc cớ, câu mâu GLVCCC K 84 25 0 Thằng bé thấy mình bị mẹ kéo vào phòng ngủ để ăn chôm chôm. GLVCCC K 87 25 1 Vườn cũ có vài cây vú sữa, mù u rụng trái đầy mặt đất, mấy bụi tre bụi trúc vút lên trời một chòm xanh ngắt GLVCCC K 90 25 2 Tôi cũng thấy ngột ngạt cứng mình, nên chỉ biết lúng búng nói, thôi kệ họ GLVCCC K 91 25 3 "Vui. Nhưng mà nhục" GLVCCC K 94 25 4 Hổng vui gì hết Nhìn người ta nghèo hổng vui gì hết. GLVCCC K 97 25 5 Vì sau vườn, cỏ lại mon men bò lên mộ má tôi, ông bà tôi GLVCCC K 97 25 6 Em cười, "Dạ, không sao đâu. Miễn là em được ở bên thầy" GLVCCC K 10 0 25 7 Thiệt là chỉ làm vướng chân tôi". GLVCCC K 10 3 25 8 , "không phải đâu, chú ơi, không phải" GLVCCC K 10 4 25 9 , "chú ỷ lớn rồi ăn hiếp cổ". Tôi nạt lại "cậu thì biết gì" rồi bỏ đi chỗ khác. GLVCCC K 10 6 26 0 , "thây kệ ổng, mấy ông già hay khó tánh" GLVCCC K 10 6 26 1 giọng Sáng ngập ngừng, "chân của đó trắng quá chừng" GLVCCC K 10 7 26 2 Rồi Sáng thở dài, "mai mốt đó về chắc tui buồn ác liệt" GLVCCC K 10 7 26 3 Ra đây để nói với anh, em không thể Có bão GLVCCC K 11 2 26 4 Ừ, thì bão GLVCCC K 11 2 26 5 Đàn ông vẫn cười, anh chờ em ở chỗ đó, chỗ đó, em không tới, chắc anh chết GLVCCC K 11 3 26 6 Sau đó, thì ánh nhìn cũng nói, vòng tay cũng nói GLVCCC K 11 4 26 7 Chỉ nghe chị yếu ớt nói, "Đừng anh Có con cóc" GLVCCC K 11 6 26 8 Người ta sẽ thấy hai đứa mình GLVCCC K 11 7 26 9 Bà con sẽ nghĩ nầy nghĩ nọ GLVCCC K 11 7 27 0 Người ta đồn rùm lên GLVCCC K 11 8 27 1 Tại em sợ Hồi xưa, em có nhỏ bạn. Đời nó buồn lắm, mẹ nó bị tù GLVCCC K 11 8 27 2 Một lần, ghé lại căn chòi hoang, tôi thấy con cóc đang nhìn mình, như khóc. Hay vì tôi đang khóc, nên nghĩ vậy... GLVCCC K 12 2 27 3 Cậu ta làu bàu, "lạnh thấy mẹ " GLVCCC K 12 6 27 4 , "Anh thấy nhớ em khủng khiếp" GLVCCC K 12 9 27 5 Dự hơi sửng sốt, "đại ca, con nhỏ đó không bình thường" GLVCCC K 12 9 27 6 "nhìn con nhỏ ma quái quá" GLVCCC K 13 0 27 7 Trời, hồi đi thanh niên xung phong tôi có ở đó, rừng thiên nước độc lắm. Tội nghiệp cháu nó" GLVCCC K 13 1 27 8 Bằng cách đó, từng mùa gió lẽ đã đi qua đời gã êm đềm. "Khỏi tốn tiền trọ" GLVCCC K 13 2 27 9 , "con nhỏ câm đó sao không chịu vô nhà" GLVCCC K 13 3 28 0 , cậu tung cửa chạy ngay tới chiếc Landu xem cô gái có còn sống. GLVCCC K 13 4 28 1 , Dự nhoẻn cười, nói một câu vô nghĩa, "hên dã man" GLVCCC K 13 4 28 2 Dự nói, "làm một giấc tại chỗ, lấy được tiền là dọt luôn, khỏi mất công kiếm chỗ ngủ, đại ca". GLVCCC K 13 7 28 3 , "trời đất ơi, kiếp người sao mau như nấu gói mì tôm vậy? GLVCCC K 13 9 28 4 Nó hay làm em tỉnh giấc bởi sự hí hửng vô vhừng, chỉ là bóng trăng, lá rơi hay mùi một con chó cái xa xa... GLVCCC K 14 3 28 5 "không tìm được bà nội con không về" GLVCCC K 14 5 28 6 Dự phải tìm bà, quỳ dưới chân xin lỗi GLVCCC K 14 5 28 7 Dự gặp gã lần đầu thì gọi đại ca, bởi "em nhìn là biết dân giang hồ liền" GLVCCC K 14 8 28 8 , lơ đãng những món tiền kiếm được gã giang hồ hơn mọi giang hồ. GLVCCC K 14 8 28 9 , panô giăng ngang đầu "Giải quần vợt mở rộng" hôm nay đã bị mưa làm rơi mất chữ t GLVCCC K 14 8 29 0 , rẫy bắp nhưng mùa này tàn bắp, chỉ cỏ và gió tơi bời GLVCCC K 15 2 29 1 Dự luôn lặng lẽ khi đi trên con đường này, mà trước đây, cậu ta nghĩ, "chỉ vì thấy nó đẹp, mà buồn" GLVCCC K 15 2 29 2 Cô gái chạy về xe và lấy một chiếc khăn tay cũ, đã phai màu, dúi vào tay Dự, "cái đây để khô" GLVCCC K 15 3 29 3 nếu như có gặp những con chim hót dối rằng mùa xuân đã về, những con chó nhìn bóng trăng sủa dối rằng kẻ trộm tới thì em sẽ không sao. GLVCCC K 15 8 29 4 , "phải dạy con nhỏ này ăn nói tử tế cho giống người ta mới được" GLVCCC K 16 0 29 5 Nói giống người có lần em cũng nghĩ tới. GLVCCC K 16 0 29 6 "nè thức dậy đi, đừng có chết à nghen" GLVCCC K 16 0 29 7 "nằm vậy tê chân sao chịu nổi?" GLVCCC K 16 0 29 8 Hồi sáng tôi kiếm mấy chợ mới mua được mớ bông so đũa này để nấu chua. Biết chiều nay cậu ghé... GLVCCC K 16 1 29 9 Em không còn băng khoăng gì nữa, em sẽ vĩnh viễn nói kiểu của chim, hay của những con bò GLVCCC K 16 2 30 0 Dự khoe, "em dọn dẹp lại cuộc đời" GLVCCC K 16 2 30 1 "ở nhà cà nhỏng không biết làm gì ra tiền, nên theo đại ca thêm ít lâu" GLVCCC K 16 2 30 2 Gặp nó thì nhắn tao muốn bàn chuyện mần ăn" GLVCCC K 16 3 30 3 , cười tủm tỉm vì thấy mọi thứ gần giống một gia đình, ừ, chỉ thiếu bếp và tiếng khóc của trẻ con GLVCCC K 16 6 30 4 , "con nhỏ này.. Tôi chỉ định giỡn thôi mà" GLVCCC K 17 2 30 5 , gã cất tiếng gọi chơi vơi, rã rời trong gió lẻ, sương mù, đá và cây GLVCCC K 17 3 30 6 Bây giờ trời bắt đầu chuyển sang mưa, lại mùa mới nữa đến TN NNT 30 30 7 , bà ba ra đứng ngó trời rồi biểu ông phải mang theo may mà bà nhớ TN NNT 34 30 8 Ờ, không biết nữa, mấy ổng công chuyện quá trời TN NNT 35 30 9 "Trời đất ơi, nội coi, ở thành phố tệ thiệt, mưa vầy mà hỏng có con cá lên nào, gặp ở dưới mình TN NNT 38 31 0 bây giờ không biết làm sao giáp mặt với anh Tư Nhớ, răng cỏ trống hơ trống hốc vầy... TN NNT 40 31 1 Hồi đó, dì Ba mới hia mươi tuổi, trong lòng người mẹ, dì còn non nớt, dại khờ. Ai mà ngờ TN NNT 42 31 2 Dì Ba hay cười, an ủi, "Anh buồn gì xóm mình đâu chỉ nhà mình nghèo" TN NNT 43 31 3 đôi vợ chồng trẻ đang nôn nao đếm ngược từng ngày chờ đến sang Giêng sẽ đón trẻ con ra đời... TN NNT 43 31 4 Ngoài sân, chắc muỗi cũng nhiều TN NNT 45 31 5 Anh Tư à Bữa nay em mới nhổ ba cái răng. - - Tính luôn hổm rày là bảy cái rồi đó. Thấy vậy mà già rồi. TN NNT 45 31 6 Nhưng thương nhớ nhau thì hội ngộ lúc còn đang sống, chứ đợi người âm kẻ dương làm chi TN NNT 49 31 7 "Thì đui thử như tui đi, rồi biết".Trời, ai ngu sao TN NNT 62 31 8 Buồn tình, cậu lần vô bếp nấu cơm, vặn to lửa cái bếp dầu, biết đâu có người cần cơm cháy TN NNT 63 31 9 ai cũng nói làm cái đơn thưa sao nghe vô vọng quá trời, ghét quá sao hỏng đập vô mặt tụi nó cho gọn TN NNT 65 32 0 Nên nhiều đêm chàng nhạc sĩ ôm đàn sáng tác trong cái đói cồn cào TN NNT 65 32 1 Ăn chuối chắc bụng. Vậy mà nửa đêm là nghe đói sôi ruột, đói muốn ứa nước mắt ra TN NNT 66 32 2 Giỡn hoài, con Tiên thấy ghê làm gì mà xáp được với nghệ sĩ người ta TN NNT 67 32 3 Tui cho mà không lấy, tui buồn ráng chịu nghe". TN NNT 67 32 4 Cậu làu bàu, "Tui đang ngủ ngon" TN NNT 69 32 5 Bên kia hẻm, người nhạc sĩ vẫn miệt mài đàn tỉnh tình tinh TN NNT 69 32 6 , để nói với anh rằng nó có thấy nặng nề, cực nhọc gì đâu, cả nghĩ tới điều đó nó còn không mảy may nữa là... TN NNT 71 32 7 cái người mình hỏng ưa thì xuất hiện chần ngần trước mặt hoài, còn nhỏ Tiên thì mịt mù bóng chim tăm cá... TN NNT 72 32 8 "Mai vô nhà ngủ nghen ba". TN NNT 12 0 32 9 "Bây để từ từ, tao tình" TN NNT 12 0 33 0 , sao lại gieo cho tôi cái tội mà chỉ nghĩ đến thôi đã xấu xa TN NNT 12 1 33 1 , bà con cô bác nghĩ coi, ai mà nó không dám kêu tên? Ai trồng khoai đất này TN NNT 12 2 33 2 "Thôi con, đứng dậy, về. Chuyện qua rồi." TN NNT 12 2 33 3 Tưởng đâu thẳng chả nghĩ tới con Nga nên không lấy vợ, ai mà dè TN NNT 12 3 33 4 Chỗ đó, nó với anh đã mấy lần TN NNT 12 3 33 5 , trong mắt thoáng hãi hùng, nó biểu ông đi trước đi, nhanh lên, đứng xa nó ra, kẻo người ta thấy... TN NNT 124 33 , tưởng anh còn thương má con Nga, ai dè anh khốn nạn TN NNT 12 6 vậy 4 33 7 , rồi chợt nhớ, còn con Nga, nó ở lại chịu đựng vì không nỡ bỏ mình Mà, con nhỏ đã gần sinh TN NNT 125 33 8 Ông ngượng nghịu bảo, "Cái này tao biết là vì hồi má bây sinh" TN NNT 12 5 33 9 hồi trước giờ chính quyền chưa xin lỗi trước dân lần nào, tôi đâu có dám phá lệ, hay chú lên huyện hỏi thử coi" TN NNT 127 34 0 Tổng cộng tôi đã ở tù oan sáu ngày năm đêm TN NNT 12 9 34 1 Lên càng cao, té càng đau, đồ có quý bể mới tiếc TN NNT 13 1 34 2 tính chờ anh lên đó mới phá anh chơi, nhưng mà đợi lâu quá TN NNT 13 1 34 3 "Bây giờ Nga muốn gì" TN NNT 13 1 34 4 Thầy bảo, mắt thầy bị tật hồi còn ở lính, không nheo thì bắn không... trúng, nheo riết thành quen. TN NNT 134 34 5 mẹ Diệp ngồi trong một góc nào đó, đẹp đẽ, sang trọng mà buồn buồn, vơ vất, như lạc ở một vì sao nào? TN NNT 135 34 6 Vì đã nói vậy nên bây giờ mới khó mở lời TN NNT 14 0

Các file đính kèm theo tài liệu này:

  • pdfdac_diem_cach_su_dung_tu_ngu_trong_truyen_ngan_va_tap_van_cua_nguyen_ngoc_tu_42.pdf
Luận văn liên quan