Báo cáo kinh tế tài chính Việt Nam

Hơn nữa, chính sách tiền tệ cần được đổi mới cơ chế điều hành nhằm đảm bảo nguyên tắc thị trường. Cũng cần xác định mục tiêu hàng đầu của chính sách tiền tệ trong số các mục tiêu ổn định giá trị đồng tiền, kiềm chế lạm phát, và thúc đẩy tăng trưởng. Việc xác định mục tiêu chủ chốt của chính sách tiền tệ nhằm đảm tính nhất quán trong điều hành và kiểm soát sự đánh đổi giữa các mục tiêu chính sách.

pdf112 trang | Chia sẻ: lylyngoc | Lượt xem: 2258 | Lượt tải: 3download
Bạn đang xem trước 20 trang tài liệu Báo cáo kinh tế tài chính Việt Nam, để xem tài liệu hoàn chỉnh bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên
 cắt  giảm  chi  đầu   tư  trong  2011.  Mức  vượt  dự  toán  ước  tính  khoảng  15,1%.  Chi  trả  nợ  và  viện  trợ  cũng  tăng  cao  với  mức  tăng  25,9%  so  với  năm  2010,  cao  hơn  mức  dự  toán  là  17,4%.  Một  phần  trong  mức  tăng  chi  trả  nợ  và  viện  trợ  nhằm  tài  trợ  cho  rủi  ro  về  tỷ  giá  khi  đồng  Việt  nam  được  điều  chỉnh  giảm  9,3%  so  với  đồng  đô  la  vào  tháng  2  năm  2011.       Chi   thường  xuyên  có  mức  tăng  so  với  dự  toán  thấp  hơn  các  khoản  mục  chi  ngân  sách  khác.  Khoản  mục  chi  ngân  sách  này  vượt  mức  dự  toán  là  4,8%  và  tăng  17,5%  so  với  năm  2010.  Mức  chi  thường  xuyên  cao  hơn  này  chủ  yếu  để  khắc  phục  hậu  quả  thiên  tai,  dịch  bệnh  và  bảo  đảm  an  sinh  xã  hội  và  chi  cải  cách  tiền  lương.     Như   vậy,  mặc   dù   có   sự   chỉ   đạo   quyết   liệt   với   việc   ban   hành  Nghị  quyết  11/NQ-­‐CP  ngày  24  tháng  2  năm  2011  nhằm  thực  hiện  chính  sách  tài  khóa  và  tiền  tệ  thắt  chặt,  về  mặt  tài  chính,  mặt  được  nằm  ở  phía  thu  ngân  sách  nhà  nước.  Trong  năm  qua,  chi  ngân  sách  nhà  nước  chưa  hoàn  thành  nhiệm  vụ  thắt  chặt  chính  sách  tài  khóa.               99   Phần  III.  Dự  báo  và  đề  xuất  chính  sách             Dựa  trên  những  dữ  liệu  quá  khứ  và  cơ  cấu  nền  kinh  tế,  phần  dự  báo  này  trình  bày  kết  quả  dự  báo  chỉ  tiêu  tăng  trưởng  kinh  tế  giai  đoạn  2011-­‐2015.  Một  kết  quả  dự  báo  đã  được  thảo  luận  trong  phần  II  của  báo  cáo  này  là  mức   sản   lượng   tiềm  năng   của  nền  kinh   tế  Việt  nam.  Kết   luận   của  ước  tính  mức  sản  lượng  tiềm  năng  có  thể  đạt  được  mà  không  ảnh  hưởng  đến  lạm  phát  là  6,8%.  Mức  sản  lượng  tiềm  năng  này  đã  loại  trừ  những  yếu  tố  gây  ra  bất  ổn  kinh  tế  vĩ  mô  như  lạm  phát,  mất  cân  đối  vĩ  mô  lớn  như  thâm  hụt  ngân  sách,  thâm  hụt  thương  mại,  nợ  công  v.v...    Tuy  nhiên,  mức  sản  lượng  cụ  thể  có  thể  biến  động  quanh  giá  trị  sản  lượng   tiềm  năng  này.  Mức  sản   lượng  cụ   thể  phụ   thuộc  vào  nhiều  yếu   tố,  trong  đó  có  bối  cảnh  kinh  tế  toàn  cầu  và  các  diễn  biến  kinh  tế  vĩ  mô  và  vi  mô.  Do  vậy,  để  dự  báo  các  chỉ  tiêu  kinh  tế  trong  ngắn  hạn,  cần  phân  tích  bối  cảnh  kinh  tế  nền  tảng  cho  những  dự  báo.  Việc  dự  báo  các  chỉ  tiêu  ngắn  hạn  do  vậy  sẽ  được  thực  hiện  dựa  trên  các  kịch  bản  với  một  số  giả  định  nhằm  xây  dựng  dự  báo  cho  chỉ  số  tăng  trưởng  GDP.    Cùng  với  dự  báo  về  khả  năng   tăng   trưởng,   trên  cơ  sở  những  phân  tích  và  đánh  giá  thực  trạng  nền  kinh  tế,  phần  này  đề  cập  đến  những  đề  xuất  chính  sách  cần  xem  xét  trong  thời  gian  tới.  Những  đề  xuất  này  là  tương  đối  rộng,  xuất  phát  từ  nội  dung  phân  tích  của  báo  cáo.     1.  Dự  báo  tăng  trưởng  kinh  tế  Sử  dụng  phương  pháp  ước  tính  sản  lượng  tiềm  năng  trong  phần  II,  phần  này  trình  bày  dự  đoán  về  tăng  trưởng  kinh  tế  trong  giai  đoạn  2011-­‐2015.   Phương  pháp   chủ   yếu  để  dự  đoán   tăng   trưởng  kinh   tế   là   sử  dụng  hàm  sản  xuất  với  các  số  liệu  quá  khứ  để  đánh  giá  sự  đóng  góp  của  các  nhân  tố  đầu  vào.  Lý  thuyết  kinh  tế  chỉ  ra  rằng,  biến  động  của  GDP  trong  nền  kinh  tế  là  do  hai  cấu  phần:  (i)  thay  đổi  về  các  yếu  tố  đầu  vào  sản  xuất  chủ  chốt,  bao  gồm  vốn  và  lao  động;  và  (ii)  thay  đổi  yếu  tố  năng  suất  các  nhân  tố  tổng  hợp  (TFP  -­‐  Total  Factor  Productivity).  Như   trình   bày   trong   phần   II,   phương   pháp   ước   tính   tăng   trưởng  GDP  sử  dụng  hàm  sản  xuất  Cobb-­‐Douglass  với  dạng  GDPt  =  Atf(Kt,  Lt)  hay   GDP = AK !L" .  Trong  đó  A  là  năng  suất  các  yếu  tố  tổng  hợp,  L  là  lao  động,  K     100   là  vốn,  còn  α,  và  β  được  gọi  là  các  hệ  số  đóng  góp  của  vốn  và  lao  động.  Nếu  hiệu  quả  tăng  theo  qui  mô  thì  α+β>1,  nếu  hiệu  quả  giảm  theo  qui  mô  thì  α+β<1,  nếu  hiệu  quả  không  đổi  theo  qui  mô  thì  α+β  =1.  GDP,  K,  L  được  giả  định  là  hàm  liên  tục  theo  thời  gian  t.     Từ  hàm  sản  xuất  có  thể  thấy,  các  nguồn  gốc  chính  của  tăng  trưởng  GDP  bao  gồm  sự  gia  tăng  năng  suất  các  yếu  tố  tổng  hợp  (A),  vốn  (K)  và  lao  động  (L)  theo  thời  gian.  Do  vậy,  nếu  biết  giá  trị  tăng  trưởng  năng  suất  các  yếu  tố  tổng  hợp  A,  tốc  độ  tăng  vốn  K,  tốc  độ  tăng  lao  động  L,  cũng  như  các  hệ  số  α  và  β  tương  ứng  thì  có  thể  tính  được  tốc  độ  tăng  GDP  trong  từng  giai  đoạn.       Với  hàm  sản   xuất  dạng  Cobb-­‐Douglas  như   trên,   lấy   vi   phân  hai   vế  theo  thời  gian  t,  ta  được  phương  trình:      Biến  đổi  hai  vế  phương  trình  trên  theo  GDP,  ta  sẽ  thu  được  phương  trình  sau:                        Trong  đó:   gA=    =  Tốc  độ  tăng  năng  suất  các  yếu  tố  tổng  hợp  TFP   gK  =    =  Tốc  độ  tăng  vốn.   gL  =    =  Tốc  độ  tăng  lao  động.  α  =    =  Hệ  số  đóng  góp  của  vốn  trong  GDP.     β  =    =  Hệ  số  đóng  góp  của  lao  động  trong  GDP.    Như  vậy  gGDP=  gTFP  +  (α*gK  +  β*gL).  Do  đó,  để  ước  tính  tốc  độ  tăng  GDP,  cần  biết  tốc  độ  tăng  trưởng  năng  suất  các  yếu  tố  tổng  hợp,  tốc  độ  tăng  vốn  K,  tốc  độ  tăng  lao  động  L,  và  các  hệ  số  α    và  β  tương  ứng.         Một  trong  những  điều  cần  làm  trong  ước  lượng  tốc  độ  tăng  trưởng  GDP   là   xác   định   tổng   vốn   trong   nền   kinh   tế.   Hiện   nay   không   có   số   liệu  chính  thức  về  vốn  (capital  stock  -­‐  K)  mà  chỉ  có  chỉ  tiêu  tổng  tích  luỹ  tài  sản  (Gross  capital   formation).  Do  vậy,   trên   thực   tế  khối   lượng  vốn  của  năm  t  thường  được  tính  theo  công  thức  sau:       K(t)  =  K(t-­‐1)+  I(t)–  σ*(I(t)/2+K(t-­‐1))     dt dL L fA dt dK K fA dt dALKf dt dGDP δ δ δ δ ++= ),( ⎟ ⎠ ⎞⎜ ⎝ ⎛⎟ ⎠ ⎞⎜ ⎝ ⎛+⎟ ⎠ ⎞⎜ ⎝ ⎛⎟ ⎠ ⎞⎜ ⎝ ⎛+= Ldt dL GDP L L fA Kdt dK GDP K K fA Adt dA dt dGDP GDP 11.11 δ δ δ δ Adt dA 1 Kdt dK 1 Ldt dL 1 GDP K K fA . δ δ GDP L L fA δ δ   101   Trong  đó:  K(t)  là  vốn  của  năm  t,  còn  σ  là  tỷ  lệ  khấu  hao  tài  sản  cố  định;  và  I(t)  là  lượng  đầu  tư  hàng  năm.  Quan  hệ  giữa  vốn  và  GDP  do  vậy  được  xác  định  giữa  tổng  tích  lũy  tài  sản  và  GDP  và  được  ước  lượng  theo  công  thức:       ICOR = !K !GDP = Kt " Kt"1 GDPt "GDPt"1  Theo  đó,  hệ  số  ICOR  phản  ánh  cần  bao  nhiêu  đồng  vốn  tăng  thêm  để  tạo  ra  được  một  đơn  vị  GDP  tăng  thêm.  Dựa  vào  số  liệu  thống  kê  qua  các  năm   trong   giai   đoạn   1986-­‐2010   và   bảng   đầu   vào   –   đầu   ra   do   Tổng   cục  thống  kê  công  bố,  bảng  dưới  đây  cho  thấy  ước  tính  tăng  trưởng  của  các  yếu  tố   lao  động,  vốn,  năng  suất   các  yếu   tố   tổng  hợp,  hệ  số   ICOR,   cùng  với   số  quan  sát  về  tăng  trưởng  GDP.       Số  liệu  cho  thấy,  vốn  là  yếu  tố  có  tốc  độ  tăng  trưởng  cao  nhất.  Thực  tế  cũng  cho  thấy,  Việt  nam  đang  trong  giai  đoạn  tích  tụ  vốn,  với  việc  tăng  trưởng  vốn  không  ngừng  gia   tăng  qua  mỗi   thời  kỳ.  Cùng  với  mức  độ  gia  tăng   vốn   nhanh   chóng,   không   ngạc   nhiên   là   hiệu   quả   sử   dụng   vốn   giảm  dần.  Trong  khi  Việt  nam  đang  ở  thời  kỳ  với  cơ  cấu  dân  số  vàng,  tốc  độ  tăng  trưởng  lao  động  trong  giai  đoạn  1989-­‐2005  tương  đối  ổn  định.  Tuy  nhiên,  tốc  độ  này  đã  giảm  xuống  đáng  kể  trong  giai  đoạn  2006-­‐2010.  Điều  đáng  nói  nhất  trong  các  số  liệu  nói  trên  là  tăng  trưởng  năng  suất  các  yếu  tố  tổng  hợp   (TFP).   Tốc   độ   tăng   trưởng   TFP   đã   gia   tăng   nhanh   chóng   trong   thời  gian  đầu  của  cải  cách,  từ  năm  1986  đến  năm  1995.  Giai  đoạn  1991-­‐1995  là  giai   đoạn   chứng   kiến   sự   gia   tăng   nhanh   chóng   trong   công   nghệ   và   năng  suất.  Từ  1995  đến  nay,  TFP  có  mức  tăng  ngày  càng  giảm.  Đây  là  một  trong  những  quan   sát   đòi   hỏi   các  nhà  hoạch  định   chính   sách  phải   có   các  phản  ứng  chính  sách  thích  hợp  nhằm  nâng  cao  hiệu  quả  của  nền  kinh  tế  và  đạt  tốc  độ  tăng  trưởng  cao.       Bảng 20. Tốc độ tăng trưởng bình quân của các chỉ số, 1986-2010.     ICOR  (TLTS,   giá  1994)   Tăng  trưởng   GDP   Tăng  trưởng   K   Tăng   trưởng  L   Tăng  trưởng   TFP   1986-­‐1990   3,87   4,45   0,69   2,89   2,35   1991-­‐1995   2,60   8,19   5,27   2,37   4,78   1996-­‐2000   4,81   6,96   9,10   2,34   2,19   2001-­‐2005   4,92   7,51   10,62   2,59   2,03   2006-­‐2010   6,73   6,99   11,25   1,83   1,77   Nguồn:  Tính  toán  theo  số  liệu  GSO       Tương  ứng  với  tốc  độ  tăng  trưởng  của  các  yếu  tố,  đóng  góp  của  vốn,  lao  động  và  TFP  vào  tăng  trưởng  GDP  của  Việt  nam  trong  giai  đoạn  1986-­‐2010  được  trình  bày  trong  bảng  dưới  đây.  Có  thể  thấy,  mức  độ  đóng  góp  của  lao  động  vào  tăng  trưởng  GDP  tương  đối  ổn  định  qua  các  thời  kỳ.  Đáng  lo  ngại  là  đóng  góp  của  lao  động  vào  tăng  trưởng  GDP  đã  giảm  thấp  trong     102   giai  đoạn  2006-­‐2010.  Đóng  góp  của  TFP  vào  tăng  trưởng  GDP  qua  các  năm  cũng  đã  chững  lại  sau  khi  có  gia  tăng  đáng  kể  trong  10  năm  đầu  mở  cửa  từ  1986-­‐1995.  Mức  đóng  góp  của  TFP  vào  tăng  trưởng  GDP  đã  tương  đối  ổn  định  trong  10  năm  tiếp  theo  từ  1996-­‐2005.  Tuy  nhiên,  giai  đoạn  5  năm  gần  đây  đóng  góp  của  TFP  vào  tăng  trưởng  GDP  đã  giảm  hẳn,  cùng  với  sự  giảm  sút   của   tăng   trưởng  GDP   trong   cùng   thời   kỳ.   Số   liệu   tính   toán   chỉ   khẳng  định  mức  đóng  góp  ngày  càng  quan  trọng  của  vốn  đối  với  tăng  trưởng  GDP  qua  các  năm  (Bảng  21).   Bảng 21. Đóng góp vào tăng trưởng GDP, 1986-2010 (Đơn  vị:  điểm  phần  trăm)     Tăng  trưởng   GDP   Đóng  góp   điểm  của  vốn   (điểm  %)   Đóng  góp   điểm  của  lao   động  (điểm  %)   Đóng  góp  của   TFP  (điểm  %)  1986-­‐1990   4,45   0,25   1,85   2,35  1991-­‐1995   8,19   1,90   1,52   4,78  1996-­‐2000   6,96   3,27   1,50   2,19  2001-­‐2005   7,51   3,82   1,65   2,03  2006-­‐2010   6,99   4,05   1,17   1,77   Nguồn:  Tính  toán  theo  số  liệu  GSO     2.  Các  kịch  bản  tăng  trưởng    Sau  khi  đã  ước  tính  mức  đóng  góp  của  các  yếu  tố  sản  xuất  vào  tăng  trưởng  GDP  dựa  trên  hàm  sản  xuất  cũng  như  tính  toán  mức  tăng  trưởng  các  yếu  tố  này,  số  liệu  ước  tính  được  sử  dụng  để  dự  báo  tăng  trưởng  kinh  tế   của   Việt   nam   trong   giai   đoạn   2011-­‐2015.   Để   dự   báo   chính   xác   hơn  khuynh  hướng   tăng   trưởng   của  GDP   trong   giai   đoạn  2011-­‐2015,   ba  kịch  bản   tăng   trưởng  của  nền  kinh   tế  đã  được  xây  dựng.  Trong  mỗi  kịch  bản,  bối  cảnh  kinh  tế  thế  giới  và  giả  định  diễn  biến  kinh  tế  Việt  Nam  được  xây  dựng  cụ  thể  nhằm  xác  định  những  đầu  vào  cần  thiết  cho  công  tác  dự  báo.     2.1.  Kịch  bản  tiếp  diễn  xu  thế  hiện  tại     Bối  cảnh  kinh  tế  quốc  tế     Môi  trường  kinh  tế  quan  trọng  nhất  đối  với  Việt  nam  được  xác  định  là  việc  thực  thi  có  hiệu  quả  Hiệp  định  thuế  quan  ưu  đãi  có  hiệu  lực  chung  CEPT   trong   khuôn   khổ   khu   vực   thương  mại   tự   do  ASEAN   (AFTA).   Đồng  thời,  kịch  bản  này  giả  định  rằng  việc  triển  khai  các  hiệp  định  thương  mại  tự  do  FTAs  ở  khu  vực  châu  Á  như  giữa  ASEAN  với  Trung  Quốc,  với  Nhật  Bản,  Hàn  Quốc,  Ấn  Độ,  Úc  cũng  như  với  Niu  Dilân  sẽ  có  tác  động  tích  cực  tới  việc  cải  thiện  thâm  hụt  cán  cân  thương  mại  của  Việt  Nam.  Nền  kinh  tế  thế  giới  trong  đó  đặc  biệt   là   kinh   tế   của  nước  Mỹ,  EU,  Nhật  Bản  mặc  dù  vẫn   còn     103   không   ít  khó  khăn  song  đã  có  xu  hướng  hồi  phục  với   tốc  độ  cao  hơn  của  năm  2011.     Diễn  biến  kinh  tế  trong  nước     Với  xu  thế  hiện  tại,  những  khó  khăn  do  việc  thực  hiện  chính  sách  tài  khóa   và   tiền   tệ   thắt   chặt   nhằm  giải   quyết   vấn   đề   lạm  phát   dẫn   đến   tình  trạng   mất   thanh   khoản   trên   thị   trường   tiền   tệ   sẽ   được   từng   bước   giải  quyết,  kinh  tế  vĩ  mô  đi  dần  vào  trạng  thái  tương  đối  ổn  định.  Môi  trường  kinh  doanh  của  Việt  Nam  được  cải   thiện  và  khá  hấp  dẫn  so  với  các  nước  thành  viên  ASEAN  trong  cùng  thời  kỳ.  Cải  cách  kinh  tế  trong  nước  diễn  ra  tương  đối  mạnh,   các  doanh  nghiệp   trong  nước   tận  dụng  được   cơ  hội   do  việc  gia  nhập  WTO  đem  lại.  ODA  suy  giảm  nhẹ  nhưng  quy  mô  thị   trường  xuất  khẩu  các  mặt  hàng  chủ  lực  vẫn  được  duy  trì.       Tỷ  trọng  của  tổng  vốn  đầu  tư  toàn  xã  hội  thực  hiện  theo  giá  thực  tế  bằng   33,5%   GDP   trong   giai   đoạn   2010-­‐2015.   Tốc   độ   tăng   trưởng   bình  quân  năm  giả  định  của  vốn  K  (capital  stock)  trong  giai  đoạn  2011-­‐2015  là  khoảng  9,5%/năm  (xấp  xỉ  gần  bằng  với  mức  tăng  trưởng  trong  giai  đoạn  1996-­‐2005).  Hiệu  quả  sử  dụng  vốn  đầu  tư  giai  đoạn  này  được  giả  định  cải  thiện  so  với  giai  đoạn  2006-­‐2010.  Tốc  độ  tăng  trưởng  bình  quân  năm  giả  định  của  yếu  tố  lao  động  L  trong  giai  đoạn  2011-­‐2015  là  khoảng  2%/năm.  Tốc  độ  tăng  trưởng  bình  quân  năm  giả  định  của  yếu  tố  năng  suất  các  nhân  tố   tổng  hợp  TFP  của  nền  kinh   tế  Việt  Nam  trong  giai  đoạn  2011-­‐2015   là  khoảng  2,2%/năm.       Dự  báo  tăng  trưởng  kinh  tế  giai  đoạn  2011-­‐2015       Với  những  giả  định  nêu  trên  về  cả  bối  cảnh  kinh  tế  quốc  tế  và  kinh  tế  trong   nước,   tốc   độ   tăng   trưởng   kinh   tế   của  Việt  Nam  bình   quân   thời   kỳ  2011-­‐2015   dự   báo   vào   khoảng   6,9%/năm.   Trong   đó,   tỷ   trọng   đóng   góp  phần  trăm  của  yếu  tố  năng  suất  tổng  hợp  các  nhân  tố  TFP  vào  tăng  trưởng  kinh  tế  của  Việt  Nam  trong  giai  đoạn  này  ước  đạt  khoảng  31,88%  giai  đoạn  2011-­‐2015.  Đây  là  mức  khá  cao  so  với  các  nước  trong  khu  vực.  Vốn  là  yếu  tố  sản  xuất  được  dự  báo  có  mức  đóng  góp  vào  tăng  trưởng  GDP  cao  nhất  với  49,57%.  Trong  khi  đó,  lao  động  được  dự  báo  đóng  góp  18,55%  vào  tốc  độ   tăng   trưởng  GDP  thời  kỳ  2011-­‐2015.  Mức  đóng  góp  được  dự  báo  này  tương  đương  với  mức  đóng  góp  bình  quân  của   lao  động  vào  tăng  trưởng  GDP  thời  gian  qua.     104   Bảng 22. Kết quả dự báo tăng trưởng kinh tế giai đoạn 2011-2015 Kịch  bản  tiếp  tục  xu  thế   Yếu  tố  vốn   (K)     Yếu  tố   lao   động   (L)   Yếu  tố  năng   suất  các   nhân  tố  tổng   hợp  (TFP)   Dự  báo   tăng   trưởng   (GDP)  Tăng  trưởng  bình  quân,  %   9,50   2,0   2,20   6,90  Đóng  góp  vào  tăng  GDP,  điểm  %   3,42   1,28   2,20   6,90  Đóng  góp  vào  tăng  GDP,  %   49,57   18,55   31,88   100,0   2.2.  Kịch  bản  tình  hình  kinh  tế  lạc  quan     Bối  cảnh  kinh  tế  quốc  tế     Với  kịch  bản  này,  môi  trường  kinh  tế  quốc  tế  tương  tự  như  kịch  bản  nêu  trên,  trong  đó  có  việc  thực  thi  có  hiệu  quả  Hiệp  định  thuế  quan  ưu  đãi  có  hiệu  lực  chung  CEPT  trong  khuôn  khổ  khu  vực  thương  mại  tự  do  ASEAN  (AFTA).  Đồng   thời,  môi   trường  kinh   tế   tương  đối   thuận   lợi  do  việc   triển  khai  các  hiệp  định  thương  mại  tự  do  FTAs  ở  khu  vực  châu  Á  giữa  ASEAN  với  Trung  Quốc,  với  Nhật  Bản,  Hàn  Quốc,  Ấn  Độ,  Úc  và  Niu  Dilân.  Các  hiệp  định  thương  mại  tự  do  này  sẽ  có  tác  động  tích  cực  trong  việc  cải  thiện  thâm  hụt  cán  cân   thương  mại  của  Việt  Nam.  Nền  kinh   tế   thế  giới   trong  đó  đặc  biệt  là  kinh  tế  của  nước  Mỹ,  EU,  Nhật  Bản  có  xu  hướng  hồi  phục  với  tốc  độ  cao  hơn  của  năm  2011.     Diễn  biến  kinh  tế  trong  nước     Những  khó  khăn  kinh  tế  trong  nước,  đặc  biệt  là  tình  trạng  mất  cân  đối  vĩ  mô  chủ  yếu  sẽ  được  khắc  phục  hiệu  quả,  lạm  phát  có  xu  hướng  giảm  mạnh,  kinh  tế  vĩ  mô  đi  dần  vào  trạng  thái  tương  đối  ổn  định.  Việc  triển  khai  tái   cấu   trúc   nền   kinh   tế   và   đổi   mới   mô   hình   tăng   trưởng   đang   diễn   ra  nhanh  và  quyết  liệt  hơn  so  với  kế  hoạch.  Các  doanh  nghiệp  trong  nước  biết  cách  tận  dụng  tốt  các  cơ  hội  do  việc  gia  nhập  tổ  chức  thương  mại  thế  giới  WTO  đem.  Mặc  dù  có  sự  suy  giảm  nhẹ  về  ODA  nhưng  việc  mở  rộng  quy  mô  thị  trường  xuất  khẩu  các  mặt  hàng  chủ  lực  có  thể  tạo  ảnh  hưởng  tích  cực  đến  tăng  trưởng  kinh  tế  Việt  Nam.  Quá  trình  cải  cách  các  tập  đoàn  và  các  doanh  nghiệp  nhà  nước  lớn  diễn  ra  thuận  lợi  và  đạt  hiệu  quả  kinh  tế  tương  đối   cao.  Môi   trường  kinh  doanh   của  Việt  Nam   sẽ   tiếp   tục  được   cải   thiện  thông  thoáng  hơn  đồng  thời  trở  nên  ngày  càng  hấp  dẫn  hơn  nhiều  so  với  nhiều  nước  thành  viên  trong  khối  ASEAN  trong  cùng  thời  kỳ.       Tỷ  trọng  của  tổng  vốn  đầu  tư  toàn  xã  hội  thực  hiện  theo  giá  thực  tế  bằng  33,5%  GDP  trong  giai  đoạn  2010-­‐2015  và  35%  GDP  trong  giai  đoạn  2016-­‐2020.  Tốc  độ  tăng  trưởng  bình  quân  năm  giả  định  của  vốn  K  (capital     105   stock)   trong  giai  đoạn  2011-­‐2015   là  khoảng  9,5%/năm  (xấp  xỉ   gần  bằng  với  mức  tăng  vốn  trong  năm  2000).  Hiệu  quả  sử  dụng  vốn  đầu  tư  giai  đoạn  này   được   nâng   cao   so   với   giai   đoạn   2006-­‐2010.   Tốc   độ   tăng   trưởng   lao  động  bình  quân  giai  đoạn  2011-­‐2015  là  khoảng  2%/năm.  Tăng  trưởng  TFP  bình  quân  trong  giai  đoạn  2011-­‐2015  là  khoảng  2,35%/năm.     Dự  báo  tăng  trưởng  kinh  tế  giai  đoạn  2011-­‐2015     Nếu  những  giả  định  chính  trong  kịch  bản  nêu  trên  được  thỏa  mãn,  tốc  độ  tăng  trưởng  của  nền  kinh  tế  Việt  Nam  được  dự  báo  rơi  vào  khoảng  7,05%/năm   trong   giai   đoạn   2011-­‐2015.   Theo   đó,   tỷ   trọng   đóng   góp   của  TFP   vào   tăng   trưởng   GDP   trong   giai   đoạn   này   ước   đạt   khoảng   33,33%  trong   giai   đoạn   2011-­‐2015.   Tỷ   trọng   đóng   góp   của   vốn   vào   tăng   trưởng  GDP  giai  đoạn  2011-­‐2015  theo  kịch  bản  này  là  48,51%,  vẫn  giữ  vị  trí  quan  trọng  nhất  trong  các  yếu  tố  sản  xuất.  Theo  kịch  bản  này,  đóng  góp  của  lao  động  vào  tăng  trưởng  GDP  ở  mức  thấp  nhất  so  với  các  yếu  tố  sản  xuất,  và  đạt  mức  bình  quân  18,16%.   Bảng 23. Kết quả dự báo tăng trưởng kinh tế giai đoạn 2011-2015 Kịch  bản  lạc  quan   Yếu  tố   vốn  (K)     Yếu  tố   lao   động   (L)   Yếu  tố  năng   suất  các   nhân  tố  tổng   hợp  (TFP)   Dự  báo   tăng   trưởng   (GDP)  Tăng  trưởng  bình  quân,  %   9,50   2,0   2,35   7,05  Đóng  góp  vào  tăng  GDP,  điểm  %   3,42   1,28   2,35   7,05  Đóng  góp  vào  tăng  GDP,  %   48,51   18,16   33,33   100,0     2.3.  Kịch  bản  kinh  tế  khó  khăn     Bối  cảnh  kinh  tế  quốc  tế     Kịch  bản  này  giả  định  Hiệp  định  thuế  quan  ưu  đãi  có  hiệu  lực  chung  CEPT   trong   khuôn  khổ   khu   vực   thương  mại   tự   do  ASEAN   (AFTA)   ít   ảnh  hưởng   tới   việc   cải   thiện  khả  năng   cạnh   tranh   của   các  doanh  nghiệp  Việt  Nam.  Việc  triển  khai  các  hiệp  định  thương  mại  tự  do  FTAs  trong  khu  vực  châu  Á  như  giữa  khối  ASEAN  với  đối  tác  Trung  Quốc,  đối  tác  Nhật  Bản,  đối  tác  Hàn  Quốc,   đối   tác  Ấn  Độ,   đối   tác  Úc   và  Niu  Dilân   sẽ   có   ít   ảnh  hưởng  thuận  lợi  tới  việc  cải  thiện  thâm  hụt  cán  cân  tài  khoản  vãng  lai  nói  chung  và  cán  cân  thương  mại  nói  riêng  của  Việt  Nam.  Nền  kinh  tế   thế  giới   (đặc  biệt  là  kinh  tế  của  nước  Mỹ,  EU  và  Nhật  Bản)  được  dự  báo  còn  gặp  nhiều  khó  khăn,   chậm  hồi   phục   sau   cuộc  khủng  hoảng   tài   chính   toàn   cầu.  Hơn  nữa,  nguy  cơ  cuộc  khủng  hoảng  nợ  công  châu  Âu  vẫn  có  chiều  hướng  lan  rộng  đi  kèm  với  nguy  cơ  rơi  vào  suy  thoái  kép.     106   Diễn  biến  kinh  tế  trong  nước     Những   khó   khăn   kinh   tế   trong   nước,   đặc   biệt   là   tình   trạng   bất   ổn  kinh  tế  vĩ  mô  chậm  được  khắc  phục.  Việc  triển  khai  tái  cấu  trúc  nền  kinh  tế  và  đổi  mới  mô  hình  tăng  trưởng  diễn  ra  chậm  chạp.  Cải  cách  kinh  tế  trong  nước  diễn  ra  chậm  và  ít   tận  dụng  được  cơ  hội  thuận  lợi  do  việc  gia  nhập  WTO  đem  lại  cũng  như  sự  suy  giảm  mạnh  về  tổng  mức  ODA  và  sự  thu  hẹp  quy  mô  thị  trường  xuất  khẩu  các  mặt  hàng  chủ  lực  có  thể  gây  ảnh  hưởng  tiêu   cực  đến   tốc  độ   tăng   trưởng  kinh   tế   của  Việt  Nam.  Bên   cạnh  đó,  quá  trình  cổ  phần  hóa  các  doanh  nghiệp  Nhà  nước,  nhất  là  các  tập  đoàn  và  các  doanh  nghiệp   lớn  diễn  ra  chậm  chạp  với  hiệu  quả   thấp.  Môi   trường  kinh  doanh  của  Việt  Nam  ít  được  cải  thiện  và  thiếu  hấp  dẫn  so  với  nhiều  nước  thành  viên  ASEAN.      Tỷ  trọng  của  tổng  vốn  đầu  tư  toàn  xã  hội  thực  hiện  theo  giá  thực  tế  bằng  33,5%  GDP  trong  giai  đoạn  2010-­‐2015.  Tốc  độ  tăng  trưởng  vốn  bình  quântrong   giai   đoạn  2011-­‐2015   là   khoảng  9,5%.  Tốc  độ   tăng   trưởng   lao  động  bình  quân  giai  đoạn  2011-­‐2015  đạt  2%.  Tốc  độ  tăng  trưởng  TFP  bình  quân  giai  đoạn  2011-­‐2015  là  1,8%.       Dự  báo  tăng  trưởng  kinh  tế  giai  đoạn  2011-­‐2015     Với   những   giả   định   cơ   bản   trong   kịch   bản   nêu   trên,   tốc   độ   tăng  trưởng  kinh   tế  của  Việt  Nam  được  dự  báo  sẽ   là  khoảng  6,5%/năm  trong  thời  kỳ  2011-­‐2015.  Với  tốc  độ  tăng  trưởng  như  vậy,  TFP  đóng  góp  27,69%  vào   tốc   độ   tăng   trưởng   kinh   tế   của  Việt  Nam   trong   giai   đoạn,   và   là  mức  thấp  nhất  trong  số  các  kịch  bản.  Đóng  góp  của  vốn  vào  tốc  độ  tăng  trưởng  GDP  đạt  52,62%.  Lao  động  ước  tính  đóng  góp  19,69%  tốc  độ  tăng  trưởng  GDP  trong  giai  đoạn  2011-­‐2015.  Mức  này  là  mức  đóng  góp  cao  nhất  trong  số  các  kịch  bản  của  yếu  tố  lao  động  trong  tăng  trưởng  GDP.   Bảng 24. Kết quả dự báo tăng trưởng kinh tế giai đoạn 2011-2015 Kịch  bản  lạc  quan   Yếu  tố  vốn   (K)     Yếu  tố   lao   động   (L)   Yếu  tố  năng   suất  các   nhân  tố  tổng   hợp  (TFP)   Dự  báo   tăng   trưởng   (GDP)  Tăng  trưởng  bình  quân,  %   9,50   2,00   1,80   6,50  Đóng  góp  vào  tăng  GDP,  điểm  %   3,42   1,28   1,80   6,50  Đóng  góp  vào  tăng  GDP,  %   52,62   19,69   27,69   100,0         107   3.  Một  số  gợi  ý  chính  sách    Những  phân  tích,  đánh  giá,  và  dự  báo  xuyên  suốt  Báo  cáo  kinh  tế  tài  chính  Việt  nam  2011  đã  cho  thấy  những  vấn  đề  đặt  ra  đối  với  kinh  tế  Việt  Nam   trong  những  năm   tới.  Đánh  giá   chung  cho   thấy,  môi   trường  kinh   tế  quốc  tế  trong  năm  tới  là  không  thuận  lợi  với  những  nguy  cơ  từ  cuộc  khủng  khoảng  tài  khóa  tại  châu  Âu  và  những  rối  loại  từ  các  nước  Trung  Đông  và  Bắc  Phi.  Những  ảnh  hưởng  của  thiên  tai  trong  những  năm  vừa  qua  cũng  sẽ  tiếp  tục  những  ảnh  hưởng  trong  năm  tới.  Sự  bất  ổn  của  nền  kinh  tế  thế  giới  có  nhiều  khả  năng  sẽ  tiếp  tục,  và  do  vậy  cần  có  những  đối  phó  chính  sách  thích  hợp  nhằm  tận  dụng  thời  cơ  và  hạn  chế  ảnh  hưởng  xấu.       Bất  chấp  những  khó  khăn,   thời  cơ  đối  với  nền  kinh   tế  Việt  Nam   là  đáng  kể.  Mặc  dù  tổng  cầu  kinh  tế   thế  giới  được  dự  đoán  tăng  trưởng  với  tốc  độ  thấp  do  khó  khăn  đối  với  nền  kinh  tế,  nhu  cầu  các  sản  phẩm  thiết  yếu  được  sự  đoán  sẽ  tiếp  tục  tăng  cao.  Hơn  nữa,  giá  cả  của  các  sản  phẩm  này  được  dự  báo  sẽ  tăng  do  những  ảnh  hưởng  thời  tiết  và  chính  trị  bất  lợi.  Với  các  sản  phẩm  nông  nghiệp,  năm  tới  tiếp  tục  có  những  thuận  lợi  cho  sản  xuất  nông  nghiệp  của  Việt  Nam  do  nhu  cầu  tăng  và  những  ảnh  hưởng  thời  tiết  bất  lợi  đối  với  nền  nông  nghiệp  thế  giới.  Giá  dầu  mỏ  được  dự  đoán  có  thể  có  những  biến  động  đáng  kể  trong  năm  2012  do  chịu  tác  động  của  cả  biến  động  kinh  tế  và  chính  trị,  đặc  biệt  là  của  các  nước  xuất  khẩu  dầu  mỏ.  Với  việc  duy  trì  ổn  định  xã  hội  được  đánh  giá  cao  so  với  những  nước  trong  khu  vực,  cơ  hội  thu  hút  vốn  đầu  tư  nước  ngoài  tiếp  tục  được  đánh  giá  cao.  Đồng  thời,  với  quan  hệ  kinh  tế  chiến   lược  với  Nhật  Bản  và  Hàn  Quốc,  dự  kiến  làn  sóng  đầu  đầu  tư  từ  Nhật  Bản  và  Hàn  Quốc  sẽ  tiếp  tục  được  tăng  cường.   Chính   vì   vậy,   đối   sách   đúng   đắn   mang   tính   sống   còn   trong   môi  trường  kinh  tế  quốc  tế  bất  ổn.     Đối   với   cơ   cấu  nội   tại   của  nền  kinh   tế,   đã   có  những  phân   tích   cho  thấy  những  áp  lực  đòi  hỏi  cải  cách  và  điều  chỉnh  mô  hình  phát  triển.  Phân  tích  trong  báo  cáo  này  cho  thấy,  tăng  trưởng  của  nền  kinh  tế  còn  phụ  thuộc  nhiều  vào  vốn,  trong  khi  hiệu  quả  của  việc  sử  dụng  vốn  không  cao  và  đang  tiếp   tục  giảm.  Những  phân   tích  cho   thấy,  hiệu  quả  vốn  ở  khu  vực  đầu   tư  nước  ngoài   là   thấp  nhất,   tiếp  đó   là  khu  vực  doanh  nghiệp  nhà  nước.  Khu  vực  doanh  nghiệp  ngoài  nhà  nước  có  hiệu  quả  vốn  cao  nhất  (Bộ  Kế  hoạch  và  Đầu   tư,   2011).  Hơn  nữa,   nguồn  vốn  đang   tập   trung  vào  khu  vực  kém  hiệu  quả   là  khu  nhà  nước,  do  đó  phân  bổ  nguồn   lực  của  nền  kinh   tế  cần  được   định   hướng   nhằm   tạo   điều   kiện   cho   khu   vực   có   hiệu   quả   sử   dụng  nguồn  lực  cao  hơn.       Sự   điều   phối   chính   sách   giữa   các   cơ   quan   chịu   trách   nhiệm   chưa  hiệu  quả  và  nhuần  nhuyễn,  làm  giảm  hiệu  quả  điều  chỉnh  và  gây  ra  những  mâu  thuẫn  trong  điều  hành  chính  sách.  Đây  là  một  trong  những  lý  do  khiến  những  bất  ổn  vĩ  mô  xảy  ra   liên  tục  và   theo  chu  trình   lặp   lại.  Điều  này  do  định  hướng   chính   sách   thay  đổi   và   chuyển  hướng  nhanh,   chạy   theo   tình     108   thế   và  mang   tính  đối  phó.  Bên   cạnh  đó,   việc   thiếu   tính  độc   lập   của  ngân  hàng  trung  ương  khiến  cho  mục  tiêu  duy  trì  lạm  phát  ở  mức  thấp  luôn  bị  vi  phạm  bởi  ưu   tiên   tăng   trưởng  dưới   sức  ép  điều  hành  của  Chính  phủ.  Do  vậy,  bên  cạnh  việc  xây  dựng  nguyên  tắc  và  cơ  chế  phối  hợp  chặt  chẽ  nhằm  thực  thi  chính  sách  tài  khóa  và  tiền  tệ  nhất  quán,  cũng  cần  nghiên  cứu  xây  dựng  cơ  chế  trao  quyền  độc  lập  cho  ngân  hàng  nhà  nước  trong  điều  hành  chính  sách  tiền  tệ.       Hơn nữa, chính sách tiền tệ cần được đổi mới cơ chế điều hành nhằm đảm bảo nguyên tắc thị trường. Cũng cần xác định mục tiêu hàng đầu của chính sách tiền tệ trong số các mục tiêu ổn định giá trị đồng tiền, kiềm chế lạm phát, và thúc đẩy tăng trưởng. Việc xác định mục tiêu chủ chốt của chính sách tiền tệ nhằm đảm tính nhất quán trong điều hành và kiểm soát sự đánh đổi giữa các mục tiêu chính sách.   Hệ  thống  ngân  hàng  thương  mại  cũng  cần  phải  tăng  cường  giám  sát  và  cơ  cấu  lại  nhằm  đảm  bảo  an  toàn  thị  trường  tài  chính.  Như  phân  tích  ở  phần   II,  việc   tăng  nhanh  về  số   lượng  dẫn  đến  sự  ra  đời  nhiều  ngân  hàng  quy  mô  nhỏ,  quản  trị  rủi  ro  kém  và  dễ  tổn  thương  trước  các  cú  sốc.  Hơn  nữa,  việc  lạm  dụng  các  biện  pháp  hành  chính  trong  điều  hành  hệ  thống  tài  chính  cũng  khiến  các  ngân  hàng  rơi  vào  khó  khăn.  Những  vấn  đề  này  cần  được  giải  quyết  nhưng  phải  tính  đến  yếu  tố  ổn  định  của  hệ  thống.  Do  vậy,  thời   gian   tới   các   ngân   hàng   yếu   kém   cần   được   giám   sát   bởi   ngân   hàng  trung  ương  và  tiến  tới  thanh  lọc  các  ngân  hàng  này,  trong  khi  không  để  đổ  vỡ  niềm  tin  của  người  dân  vào  hệ  thống.       Một  trong  những  vấn  đề  vĩ  mô  lớn  trong  những  năm  gần  đây  là  thâm  hụt  ngân  sách.  Chênh  lệch  giữa  tiết  kiệm  –  đầu  tư  lớn  trong  khu  vực  công  là  một  nguyên  nhân  đóng  góp  cho  thâm  hụt  cán  cân  thanh  toán,  dẫn  đến  hiện  tượng  “lấn  át”  đầu  tư  tư  nhân  do  lãi  suất  nâng  cao  và  nguồn  lực  bị  chiếm  dụng.  Chính  vì   vậy,   cắt   giảm  đầu   tư   công  và   tăng   cường  kỷ   luật   tài   khóa  nhằm   giảm   hụt   ngân   sách,   ổn   định   nợ   công   là  mục   tiêu   can   thiệp   chính  sách   trong   thời  gian   tới.  Hơn  nữa,  hiệu  quả  đầu   tư  công  còn  hạn  chế,  do  vậy  nâng  cao  hiệu  quả  đầu   tư  công   là  một   lựa  chọn  chính  sách  bên  cạnh  việc  cắt  giảm  đầu  tư  công.     Những  phân  tích  về  khu  vực  sản  xuất  của  nền  kinh  tế  cho  thấy,  nông  nghiệp   và   nông   thôn   là  một   chỗ   dựa   vững   chắc   của   nền   kinh   tế,   nhất   là  trong  bối  cảnh  khủng  hoảng.  Khu  vực  nông  nghiệp  đã  và  đang  đóng  vai  trò  quan  trọng  trong  việc  bình  ổn  nền  kinh  tế,  đồng  thời  đóng  góp  ổn  định  vào  tăng   trưởng   kinh   tế.   Hơn   nữa,   khu   vực   này   góp   phần   quan   trọng   trong  công  cuộc  xóa  đói  giảm  nghèo,  bảo  vệ  thành  quả  giảm  nghèo.  Chính  vì  vậy,  khu  vực  này  cần  có  những  chính  sách  giúp  phát  triển  và  nâng  cao  giá  trị  gia  tăng.         109   Danh  mục  tài  liệu  tham  khảo    1. ADB   (2011),   Triển   vọng   phát   triển   châu   Á   2011   [Asian   Development  Outlook  2011].  2. Asli   Demiguc-­‐Kunt   và   Enrica   Detragiache   (1998),   The   Determinant   of  banking   crises   in   developing   and   developed   countries,   IMF   staff   paper,  Vol45,  no.1,  March  1998  3. Bộ  Kế  hoạch  và  Đầu  tư  (2011),  ‘Tình  hình  thực  hiện  Nghị  quyết  số  11/NQ-­‐CP  về  cắt  giảm  đầu  tư  công’,  Tài   liệu  báo  cáo  tại  phiên  họp  thường  kỳ  của  Chính  phủ  ngày  01-­‐03/06.  4. Bộ  Kế  hoạch  và  Đầu  tư,  2011,  Báo  cáo  Đề  án  rào  cản  đầu  tư  5. Bộ  Tài  chính  (2011),  Tài  liệu  hội  nghị  triển  khai  nhiệm  vụ  tài  chính  –  ngân  sách  2012  6. Bộ  Tài  chính  (2010),  Bản  tin  nợ  nước  ngoài  số  5  7. Bộ  Tài  chính  (2011a),  Bản  tin  nợ  nước  ngoài  số  6  8. Bộ  Tài  chính  (2011b),  Bản  tin  nợ  nước  ngoài  số  7  9. Business  Monitor  International  (BMI)  (2011),  Vietnam  commercial  banking  report  Q1  2011  10. Buch,  Claudia  M.  &  Anja  Kuckulenz  (2004),  Worker  Remittances  &  Capital  Flows   to   Developing   Countries,   Discussion   Paper   No.   04-­‐31,   Centre   for  European  Economic  Research  (ZEW)  11. Bugamelli,  Matteo  &  Francesco  Paternò  (2005),  “Do  Workers’  Remittances  Reduce   the   Probability   of   Current   Account   Reversals?”   Policy   Research  Working  Paper  No.  3766,  World  Bank  12. Bùi  Trinh  (2011),  Đánh  giá  về  hiệu  quả  đầu  tư,  Thời  báo  Kinh  Tế  Sài  Gòn  (số  ra  ngày  17/11/2011)  13. EIU  (2011),  ‘Báo  cáo  quốc  gia:  Việt  Nam’  [‘Country  report:  Vietnam’].  Tháng  5.  Tiếng  Anh.  14. FitchRatings  (2011),  2011  Outlook:  Asia‐Pacific  Banks    15. Ken-­‐ichi  Takayasu,  Yosie  Yokoe  (1999),  Non-­‐performing  Loan  Issue  Crucial  to  Asia's  Economic  Resurgence,  RIM,  June  1999,  No.44.    16. Lê  Vân  Anh   (2008),  Khủng  hoảng   tài   chính   -­‐  mô  hình   lý   thuyết  và  những  nguy  cơ  đối  với  Việt  Nam  trong  quá  trình  hội  nhập  hiện  nay,  Tạp  chí  Khoa  học  ĐHQGHN,  Kinh  tế  -­‐  Luật  24  (2008),  trang  55-­‐65.     110   17. Hạ  Thị  Thiều  Dao  (2010),  Giám  sát  ngân  hàng  theo  Basel  2  và  việc  tuân  thủ  của  Việt  nam,  Tạp  chí  Ngân  hàng  18. Hồ  Bá   Tình   (2011),   Ngân   hàng   từ   góc   nhìn   lợi   nhuận:   Triển   vọng   không  sáng  sủa,  Diễn  đàn  Kinh  tế  Việt  Nam  19. Ngân  hàng  thế  giới  (2011),  Báo  cáo  cập  nhật  Đông  Á  và  Thái  Bình  Dương  [East  Asia  and  Pacific  Update].  Tháng  4.  Tiếng  Anh.  20. Lê  Xuân  Nghĩa  (2011),  Tổng  quan  về  nợ  công  của  Việt  nam,  Chuyên  đề  hội  thảo  UBGSTC-­‐TT  21. Nguyễn  Quang  Thái   (2011)  Quy   hoạch   Phát   triển   và   cơ   cấu   đầu   tư   công,  Chuyên  đề  Hội  thảo  Đầu  tư  công  do  Ủy  ban  Kinh  tế  và  Ngân  sách  của  Quốc  hội  tổ  chức  22. Nguyễn  Kế  Tuấn  (2010),  Kinh  tế  Việt  Nam  năm  2010,  nhìn  lại  mô  hình  tăng  trưởng  giai  đoạn  2001-­‐2010,  Đề  tài  cấp  bộ,  Trường  ĐHKTQD  23. World   Economic   Forum   (WEF),   Global   Competitiveness   Report   các   năm  2008;  2009;  2010;  2011  24. Nguyễn  Đức  Thành  (2008),  Từ  cuộc  tranh  luận  trong  “kinh  tế  học  vĩ  mô  về  kiều  hối”  đến  những  gợi  mở  cho  thực  tiễn  ở  Việt  Nam   ,   Nghiên   cứu   của  CERP,  NC-­‐08/2008  25. Eduardo  K.  Araral,  Jr.,  Vũ  Minh  Khương,  và  Nguyễn  Ngọc  Anh  (2011),  Nâng  cao  tính  hiệu  quả  và  hiệu  lực  của  hành  chính  công,  quản  lý  công  và  quản  trị  công:  Việt  Nam  có  thể  học  được  gì  từ  những  kinh  nghiệm  quốc  tế?,  Báo  cáo  chuẩn  bị  cho  UNDP  và  Ban  Soạn  thảo  Chiến  lược  phát  triển  kinh  tế  xã  hội  2011-­‐2020,  mimeo  26. Vũ  Đình  Ánh  (2011),  Cơ  cấu  nguồn  vốn  tối  ưu  cho  tăng  trưởng  bền  vững.  UNDP  -­‐  Ủy  ban  Kinh  tế  của  Quốc  Hội  -­‐  Viện  KHXH  Việt  Nam.  Hội  thảo  TP.  Hồ  Chí  Minh  ngày  23/9/2011.  27. Nguyễn  Quang  Thái  (2011).  Mấy  vấn  đề  gắn  mục  tiêu  kiềm  chế  lạm  phát  với  ổn  định  kinh  tế  vĩ  mô,  cơ  cấu  lại  nền  kinh  tế,  đổi  mới  mô  hình  tăng  trưởng.  UNDP  -­‐  Ủy  ban  Kinh  tế  của  Quốc  Hội  -­‐  Viện  KHXH  Việt  Nam.  Hội  thảo  TP.  Hồ  Chí  Minh  ngày  23/9/2011.  28. Báo  cáo  thường  niên  về  Doanh  nghiệp  Việt  Nam  (2010),  Nâng  cao  năng  lực  đổi  mới  trong  doanh  nghiệp,  Nhà  xuất  bản  chính  trị  quốc  gia,  Hà  nội,  2010.  29. Bộ  Kế  hoạch  và  Đầu  tư,  Bàn  về  Chiến  lược  phát  triển  kinh  tế-­‐xã  hội  của  Việt  Nam  trong  thời  kỳ  mới,  Hà  Nội,  2007.  30. Fukunari  Kimura  and  Soji  Samikawa,  2009,  A  lot  of  reasons  why  we  should  invest   more   in   East   Asia.   In   ERIA   Policy   Brief   No.   2009-­‐03,   Economic  Research  Institute  for  ASEAN  and  East  Asia.  April  2009     111   31. Nguyễn   Ngọc   Anh,   Nguyễn   Đình   Chúc,   Nguyễn   Tường   Anh,   2011.  Estimation   of   Potential   Output   and   Output   Gap   for   Vietnam:   An   Elective  Approach,  a  report  to  UNDP  and  the  National  Assembly  32. Ngân  hàng  Thế   giới   (WB)   (tháng  12  năm  2011),   Cập  nhật   tình  hình  Phát  triển  kinh  tế  Việt  Nam:  Điểm  lại.  33. Nguyễn  Phi  Lân  (2011),  Mô  hình  cảnh  báo  sớm  và  chính  sách  hướng  tới  ổn  định  kinh  tế  vĩ  mô  Tạp  chí  Ngân  hàng,  Số  3+4/2011,  Ngân  hàng  Nhà  nước  Việt  Nam    34. Lê  Vân  Anh  (2008),  Khủng  hoảng  tài  chính  -­‐  mô  hình   lý   thuyết  và    những  nguy  cơ  đối  với  Việt  Nam  trong    quá  trình  hội  nhập  hiện  nay,  Tạp  chí  Khoa  học  ĐHQGHN,  Kinh  tế  -­‐  Luật  24  (2008),  trang  55-­‐65.  35. Ken-­‐ichi  Takayasu,  Yosie  Yokoe  (1999),  Non-­‐performing  Loan  Issue  Crucial  to  Asia's  Economic  Resurgence,  RIM,  June  1999,  No.44.    36. Tonny  Latter  (1997),  The  causes  and  management  of  banking  crisis,  Centre  for  Central  Banking  Studies,  Bank  of  England.  37. Phạm  Thế  Anh  (2011),  Sân  chơi  lãi  suất  bất  bình  đẳng  và  "tái  cấu  trúc"  tư  duy,  truy  cập  tại  ngày  23/11/  38. Huỳnh  Thế  Du,  Nguyễn  Minh  Kiều,  Nguyễn  Trọng  Hoài   (2005),  Thông   tin  bất  cân  xứng  trong  hoạt  động  tín  dụng  tại  Việt  Nam,  Nghiên  cứu  tình  huống  Chương  trình  giảng  dạy  Kinh  tế  Fulbright  39. International  Monetary  Fund  (IMF)  (2011),  IMF  Executive  Board  Concludes  2011  Article  IV  Consultation  with  Vietnam    40. IMF  (2006),  Vietnam:  Selected  Issue,  IMF  Country  Report  No.  06/422  41. Vietcombank  (2011),  Vietnam  Banking  sector  report,  September  2011  42. Sayan,   Serdar   (2006),   “Business   Cycles  &  Workers’   Remittances:  How  Do  Migrant   Workers   Respond   to   Cyclical   Movements   of   GDP   at   Home?,”  Working  Paper  No.  WP/06/52,  International  Monetary  Fund.  43. Trần  Quang  Tuyến  (2009),  Tín  dụng  ngân  hàng  cho  khu  vực  kinh  tê  tư  nhân  các   nước   đang   phát   triển,   Tạp   chí   Khoa   học   ĐHQGHN,   Kinh   tế   và   Kinh  doanh,  số  25  (2009)  9-­‐16    44. Trang  web  của  Bộ  Kế  hoạch  và  Đầu  tư.  Truy  cập  tại:  www.mpi.gov.vn    45. Trang  web  của  Tổng  cục  Thống  kê.  Truy  cập  tại:  www.gso.gov.vn    46. Viện  NCQLKTTW  (2010),  Tác  động  của  hội  nhập  kinh  tế  quốc  tế  đối  với  nền  kinh  tế  sau  3  năm  Việt  Nam  gia  nhập  WTO.  47. Viện  NCQLKTTW  (2011),  Kinh  tế  Việt  Nam  2010.  Tháng  5/2011.     112   48. Viện  Nghiên  cứu  Quản  lý  Kinh  tế  Trung  ương  –  CIEM  nhiều  năm:  Báo  cáo  kinh  tế  Việt  Nam.    49. Vũ  Nhữ  Thăng   (2011),  Đổi  mới   đầu   tư   công  ở  Việt  Nam   giai   đoạn   2011-­‐2020,  Chuyên  đề  Hội  thảo  Đầu  tư  công  do  Ủy  ban  Kinh  tế  và  Ngân  sách  của  Quốc  hội  tổ  chức  50. World  Economic  Forum  (2011),  Global  Competitiveness  Report  2011              

Các file đính kèm theo tài liệu này:

  • pdftrien_vong_ktvn6h_clean_3921.pdf
Luận văn liên quan