Tóm tắt Luận văn Quản lý nhà nước về du lịch ở tỉnh Tây Ninh

Du lịch được chính quyền Tây Ninh xác định là ngành kinh tế mũi nhọn trong thời gian tới. Dựa trên phương pháp nghiên cứu, luận văn “Quản lý nhà nước về du lịch ở tỉnh Tây Ninh” đã đạt được một số kết quả như sau: Luận văn hệ thống hóa những vấn đề cơ bản về du lịch và QLNN về du lịch. Trên cơ sở những bài học kinh nghiệm của các quốc gia trong khu vực và QLNN về du lịch tại các tỉnh trên cả nước, luận văn đã vận dụng để đưa ra những giải pháp khả thi. Trong thời gian qua, hoạt động du lịch ở tỉnh Tây Ninh đã đạt được một số kết quả nhất định có đóng góp tích cực cho sự phát triển kinh tế - xã hội của địa phương. Bên cạnh đó, du lịch tuy có nhiều tiềm năng nhưng chưa phát triển tương xứng do nhiều nguyên nhân. Quản lý nhà nước về du lịch ở tỉnh Tây Ninh đã được chính quyền cấp tỉnh quan tâm thực hiện trên các nội dung một cách đầy đủ, tuy nhiên vẫn còn những hạn chế trong công tác quản lý nhà nước. Chính quyền tỉnh Tây Ninh đã có những định hướng cơ bản trong công tác QLNN về du lịch nhằm khắc phục những hạn chế và phát huy được những thuận lợi của hoạt động du lịchvà công tác quản lý du lịch trong thời gian tới. Trên cơ sở thực trạng quản lý của chính quyền địa phương, phương hướng của tỉnh và các cơ sở khác, tác giả đã đề xuất một số giải pháp chủ yếu nhằm nâng cao hiệu quả QLNN về du lịch. Thực hiện các giải pháp được đề xuất trong luận văn là cơ sở hoàn thiện công tác quản lý nhà nước về du lịch cũng như phát triển du lịch Tây Ninh

pdf26 trang | Chia sẻ: yenxoi77 | Ngày: 23/08/2021 | Lượt xem: 178 | Lượt tải: 0download
Bạn đang xem trước 20 trang tài liệu Tóm tắt Luận văn Quản lý nhà nước về du lịch ở tỉnh Tây Ninh, để xem tài liệu hoàn chỉnh bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên
1 BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO BỘ NỘI VỤ / / HỌC VIỆN HÀNH CHÍNH QUỐC GIA NGUYỄN THỊ HUY HOÀNG QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ DU LỊCH Ở TỈNH TÂY NINH Chuyên ngành: Quản lý công Mã số: 60 34 04 03 TÓM TẮT LUẬN VĂN THẠC SĨ QUẢN LÝ CÔNG TP. HỒ CHÍ MINH - NĂM 2016 2 Công trình được hoàn thành tại: HỌC VIỆN HÀNH CHÍNH QUỐC GIA Người hướng dẫn khoa học: TS. Trần Trọng Đức Phản biện 1:. .. Phản biện 2:. .. Luận văn được bảo vệ tại Hội đồng chấm luận văn thạc sĩ, Học viện Hành chính Quốc gia Địa điểm: Phòng họp ....., Nhà...... - Hội trường bảo vệ luận văn thạc sĩ, Học viện Hành chính Quốc gia, Số: - Đường - Quận - TP Thời gian: vào hồi giờ tháng năm 201... Có thể tìm hiểu luận văn tại Thư viện Học viện Hành chính Quốc gia hoặc trên trang Web Khoa Sau đại học, Học viện Hành chính Quốc gia 3 MỞ ĐẦU 1. Tính cấp thiết của đề tài Ở Việt Nam, du lịch đang có những bước phát triển mạnh và ổn định, ngày càng đóng góp lớn hơn cho nền kinh tế. Hoạt động du lịch diễn ra sôi động trên tất cả lãnh thổ và khu vực từ đô thị đến nông thôn, từ vùng ven biển, hải đảo đến vùng núi, cao nguyên. Sự phát triển du lịch góp phần thay đổi diện mạo đô thị và nông thôn, tạo thêm nhiều việc làm cho các tầng lớp dân cư trong xã hội. Tây Ninh là một trong những tỉnh giữ vai trò quan trọng đối với sự phát triển của vùng kinh tế trọng điểm phía Nam, là tỉnh đầu mối và là cửa ngõ giao thông về đường bộ quan trọng vào Campuchia và các nước ASEAN; có vị trí chiến lược về an ninh quốc phòng của quốc gia; là đầu mối giao thương, trung chuyển hàng hóa và dịch vụ - thương mại và đặc biệt là du lịch. Tây Ninh đang phấn đấu đưa ngành du lịch là một ngành kinh tế quan trọng, góp phần chuyển đổi một cách căn bản cơ cấu kinh tế của tỉnh; hoạt động du lịch có tính chuyên nghiệp; hệ thống cơ sở vật chất kỹ thuật tương đối đồng bộ, hiện đại; sản phẩm du lịch có chất lượng cao, đa dạng, có thương hiệu, mang đậm bản sắc văn hóa dân tộc cạnh tranh được với các tỉnh miền Đông Nam bộ, Tây Nam bộ, Tây Nguyên, Vương quốc Campuchia và một số nước trong khu vực ASEAN. So với các tỉnh, thành trong vùng trọng điểm, Tây Ninh có những lợi thế so sánh nhất định để phát triển du lịch như có thuận lợi rất lớn trong việc thông thương và kết nối du lịch với các nước ASEAN khác. 4 Đặc biệt, Tây Ninh có nhiều điểm du lịch văn hóa – lịch sử cùng cảnh quan thiên nhiên phong phú và đa dạng như Hồ Dầu Tiếng; núi Bà Đen với những di tích văn hóa, các hang động hoang sơ, những lễ hội lớn thu hút hơn 1,5 triệu lượt khách mỗi năm; có Vườn Quốc gia Lò Gò – Xa Mát đặc trưng cho vùng đất ngập nước theo mùa; các di tích lịch sử cách mạng như Căn cứ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam, Trung ương Cục miền Nam và nhiều di tích văn hóa khác như Tòa thánh Cao đài Tuy nhiên, do xuất phát điểm của tỉnh Tây Ninh còn thấp, ngành du lịch ở tỉnh Tây Ninh trong nhiều năm qua vẫn chưa thật sự có được những chuyển biến mạnh mẽ để trở thành một ngành kinh tế mũi nhọn bởi nhiều khó khăn, hạn chế từ công tác quản lý nhà nước về du lịch ở địa phương có thể kể đến như sau: Xây dựng và hoạch định chiến lược, quy hoạch về du lịch chưa đồng bộ, quá trình thực hiện quy hoạch còn chậm. Tuyên truyền, phổ biến, giáo dục pháp luật và thông tin về du lịch chưa đem lại hiệu quả và phát huy vai trò của công tác này. Hoạt động đào tạo, bồi dưỡng nguồn nhân lực ngành du lịch chưa được quan tâm và chú trọng. Do đó, quản lý nhà nước về du lịch đòi hỏi cần có những giải pháp khắc phục đồng bộ. Nhìn chung, Tây Ninh có nhiều tiềm năng lớn về du lịch và phát triển du lịch, tuy nhiên cho đến nay du lịch Tây Ninh vẫn chưa thực sự phát triển cho tương xứng với tiềm năng sẵn có của địa phương. Tìm hiểu và nghiên cứu thực trạng của hoạt động du lịch ở tỉnh Tây Ninh cũng như vai trò của quản lý nhà nước đối với ngành du lịch là cơ sở cho phân tích những hạn chế của Tây Ninh, từ đó đề 5 xuất các giải pháp để góp phần thúc đây du lịch nhanh chóng phát triển. Mặt khác, kết quả nghiên cứu là cơ sở cho việc hoàn thiện quản lý nhà nước về du lịch ở tỉnh Tây Ninh trong giai đoạn tới. Chính mong muốn trên, tôi chọn đề tài nghiên cứu Quản lý nhà nước về du lịch ở tỉnh Tây Ninh. 2. Tình hình nghiên cứu của đề tài Tình hình nghiên cứu trên thế giới Nhiều nghiên cứu về du lịch đã được công bố, một số tác phẩm như sau: S.Medlik, Understanding tourism, 1997. Cuốn sách trình bày các khái niệm về ngành du lịch. Đổng Ngọc Minh,Vương Lôi Đình, Kinh tế du lịch và du lịch học, 2001. Kinh tế du lịch và du lịch học là công trình nghiên cứu khoa học có hệ thống về hoạt động du lịch từ thực tiễn Trung Quốc. Cuốn sách khá phù hợp với điều kiện hoạt động du lịch Việt Nam. Tài liệu ASEAN, Biến đổi khí hậu và du lịch, 2014. Trình bày các vấn đề về biến đổi khí hậu cũng như phản ứng với biến đổi khí hậu và du lịch. Alan A. Lew, C. Michael Hall and Allan M. Williams, A Companion to Tourism, 2004. Trình bày các vấn đề về chính sách công về du lịch. Colin Michael Hall, Tourism and Politics: Policy, Power and Place, 1994. Trình bày các vấn đề về mối quan hệ giữa du lịch với chính trị. Tình hình nghiên cứu trong nước: Những nghiên cứu về du lịch dưới góc độ quản lý nhà nước thì chỉ các công trình, luận văn tại Học viện Hành chính: 6 Luận văn thạc sĩ quản lý hành chính công của Huỳnh Công Minh Trường, Hoàn thiện quản lý nhà nước về du lịch tại thành phố Hồ Chí Minh, Học viện Hành Chính, tp.Hồ Chí Minh, năm 2000. Luận văn nghiên cứu về vấn đề quản lý quy hoạch về du lịch tại thành phố Hồ Chí Minh. Luận văn thạc sĩ quản lý hành chính công của Đỗ Thị Ánh Tuyết, Một số giải pháp phát triển du lịch Việt Nam trong tiến trình hội nhập kinh tế quốc tế, Học viện Hành Chính, tp.Hồ Chí Minh, năm 2005. Luận văn tập trung nghiên cứu những vấn đề về giải pháp cho phát triển du lịch của Việt Nam nói chung. Luận văn thạc sĩ quản lý hành chính công của Phùng Thị Phượng Khánh, Quản lý nhà nước trong việc phát triển toàn diện ngành du lịch tỉnh Trà Vinh, Học viện Hành Chính, tp.Hồ Chí Minh, năm 2007. Luận văn tập trung chỉ ra những bất cập trong quản lý nhà nước về du lịch ở tỉnh Trà Vinh. Luận văn thạc sĩ quản lý hành chính công của Hồ Thị Tú Anh, Hoàn thiện quản lý nhà nước về du lịch tại tỉnh Hậu Giang, Học viện Hành Chính, tp.Hồ Chí Minh, năm 2009. Tập trung nghiên cứu các chính sách phát triển du lịch và bộ máy quản lý du lịch ở tỉnh Hậu Giang. Luận văn thạc sĩ quản lý hành chính công của Mai Văn Nhơn, Quản lý nhà nước về du lịch tại tỉnh Đồng Nai, Học viện Hành Chính, tp.Hồ Chí Minh, năm 2010. Luận văn nghiên cứu về tổ chức bộ máy quản lý du lịch của tỉnh Đồng Nai. Tuy nhiên chưa có nghiên cứu nào về quản lý nhà nước về du lịch ở tỉnh Tây Ninh. 3. Câu hỏi nghiên cứu 7 Luận văn tập trung giải quyết các câu hỏi nghiên cứu sau: Du lịch tỉnh Tây Ninh chưa phát triển có phải do hạn chế trong quản lý nhà nước không ? Vai trò quản lý nhà nước về du lịch của địa phương có liên quan gì trong đảm bảo du lịch phát triển ? Giải pháp nào cần được đề xuất để giải quyết hạn chế trong quản lý nhà nước về du lịch ở tỉnh Tây Ninh ? 4. Mục đích và nhiệm vụ nghiên cứu 4.1. Mục đích nghiên cứu Từ việc nghiên cứu về du lịch và hoạt động quản lý nhà nước về du lịch từ thực tiễn ở tỉnh Tây Ninh, luận văn chỉ ra những hạn chế, nguyên nhân trong hoạt động quản lý nhà nước về du lịch ở tỉnh Tây Ninh. Từ đó, đưa ra những giải pháp mang tính khả thi cho quản lý nhà nước ở tỉnh Tây Ninh, cung cấp kinh nghiệm trong quản lý nhà nước về du lịch ở tỉnh Tây Ninh. 4.2. Nhiệm vụ nghiên cứu Để đạt được mục đích đề ra, luận văn tập trung giải quyết các nhiệm vụ sau: Hệ thống các quan điểm, lý luận về du lịch và quản lý nhà nước về du lịch. Những tiềm năng về du lịch, nguyên nhân và hạn chế của ngành du lịch ở tỉnh Tây Ninh. Thực trạng quản lý nhà nước về du lịch tại địa phương: tích cực và hạn chế. Đề ra các giải pháp nhằm hoàn thiện quản lý nhà nước về du lịch và phát triển hoạt động du lịch ở tỉnh Tây Ninh. 8 5. Đối tượng nghiên cứu Đối tượng nghiên cứu là ngành du lịch của tỉnh Tây Ninh và sự quản lý của nhà nước trong lĩnh vực du lịch. Khách thể nghiên cứu: cán bộ, công chức thực hiện quản lý du lịch ở tỉnh Tây Ninh; chủ thể kinh doanh hoạt động du lịch; khách du lịch, người dân của địa phương. 6. Phạm vi nghiên cứu Không gian: phạm vi tỉnh Tây Ninh. Thời gian: giai đoạn 2009 đến 2016. Về phạm vi nghiên cứu, chỉ tập trung nghiên cứu các vấn đề của quản lý nhà nước về du lịch ở cấp tỉnh và hạn chế của quản lý nhà nước về du lịch ở tỉnh Tây Ninh. 7. Đóng góp của luận văn Về lý luận: Luận văn hệ thống hóa những vấn đề cơ bản về du lịch và QLNN về du lịch. Về thực tiễn: Luận văn cung cấp cho các nhà quản lý tài liệu tương đối hoàn chỉnh về du lịch và thực trạng QLNN về du lịch ở tỉnh Tây Ninh thời gian qua. Luận văn làm rõ nguyên nhân và hạn chế của hoạt động quản lý nhà nước về du lịch trong bối cảnh mới ở một địa phương. Các giải pháp mới nhằm tăng cường quản lý nhà nước về du lịch ở một tỉnh. 8. Phương pháp nghiên cứu Luận văn sử dụng phương pháp nghiên cứu sau: 9 Phương pháp đối chiếu - so sánh: Từ những số liệu tác giả tiến hành đối chiếu các tài liệu thu thập được theo hai tuyến: tuyến thời gian và tuyến không gian, từ đó rút ra so sánh về nội dung có liên quan đến luận văn. Phân tích thống kê: Luận văn sử dụng phương pháp này để thống kê mọi số liệu liên quan đến nội dung luận văn: khách du lịch, doanh thu du lịch, giấy phép cấp cho hoạt động du lịch, các tổ chức quản lý du lịch từ đó sử dụng các số liệu này để làm cơ sở cho phương pháp phân tích. Phương pháp phân tích, tổng hợp: Dựa trên những số liệu của việc thống kê, tiến hành phân tích số liệu làm cơ sở cho việc đánh giá các nội dung của luận văn từ đó tổng hợp kết quả. Phương pháp phỏng vấn: Luận văn là đề tài có nội dung về hoạt động quản lý nhà nước ở tỉnh Tây Ninh, do đó, sử dụng phương pháp này để phỏng vấn những người làm công tác quản lý nhà nước về du lịch tại địa phương; đồng thời người làm du lịch và người dân địa phương để có hiểu biết về những vấn đề của luận văn một cách rõ ràng và chân thật. Việc phỏng vấn tiến hành thông qua hệ thống câu hỏi đã được chuẩn bị để thu thập thông tin có liên quan đến luận văn. 9. Ý nghĩa ứng dụng của đề tài 10 Kế quả nghiên cứu của luận văn có thể sử dụng làm tài liệu tham khảo cho các nhà quản lý nhà nước trong lĩnh vực du lịch và phục vụ cho công tác học tập, nghiên cứu. Luận văn được hình thành với mong muốn kết quả nghiên cứu sẽ hỗ trợ cho quá trình quản lý nhà nước về du lịch tại Tây Ninh và là căn cứ cho việc hoạch định các hoạt động về du lịch của tỉnh trong thời gian tới. 10. Kết cấu của đề tài Luận văn này gồm ba chương: Chương 1: Cơ sở khoa học quản lý nhà nước về du lịch Chương 2: Thực trạng du lịch và quản lý nhà nước về du lịch ở tỉnh Tây Ninh Chương 3: Giải pháp nâng cao hiệu quả quản lý nhà nước về du lịch ở tỉnh Tây Ninh CHƯƠNG 1: CƠ SỞ KHOA HỌC QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ DU LỊCH 1.1. Du lịch: khái niệm, bản chất, các yếu tố tác động và vai trò 1.1.1. Khái niệm về du lịch Theo ý kiến của tác giả, nên định nghĩa về du lịch như sau: “Du lịch là hoạt động của con người rời khỏi nơi cư trú thường xuyên đến một nơi khác nhằm thỏa mãn nhu cầu về vật chất và tinh thần trong một khoảng thời gian nhất định mà ở đó làm phát sinh mối quan hệ giữa người đi du lịch và dân cư sở tại nơi đón khách du lịch.” 11 1.1.2. Bản chất của du lịch Du lịch lấy kinh tế làm phương tiện phát triển, du lịch phải được xem như một ngành kinh tế. Du lịch là một hoạt động văn hoá mang tính tổng hợp, hay nội hàm của du lịch là văn hoá. Nghiên cứu về du lịch phải xem xét hai khía cạnh trên. 1.1.3. Yếu tố tác động đến sự phát triển du lịch 1.1.3.1. Yếu tố bên ngoài An ninh chính trị, an toàn xã hội Kinh tế Văn hóa Đường lối phát triển du lịch 1.1.3.2. Yếu tố bên trong Tài nguyên du lịch Sản phẩm du lịch Kết cấu hạ tầng kỹ thuật phục vụ du lịch Lao động 1.1.4. Vai trò của ngành du lịch Một là, du lịch có vai trò quan trọng đối với sản xuất xã hội. Hai là, thông qua lĩnh vực lưu thông mà du lịch có ảnh hưởng tích cực lên sự phát triển của nhiều ngành công nghiệp và nông nghiệp Ba là, du lịch góp phần xây dựng cơ sở vật chất, kỹ thuật cho đất nước và bảo vệ môi trường xanh và thiên nhiên. 1.2. Quản lý nhà nước về du lịch 1.2.1. Khái niệm quản lý nhà nước về du lịch Tác giả hiểu quản lý nhà nước về du lịch là sự tác động có tổ chức của nhà nước thông qua công cụ và phương thức mang bản chất 12 quyền lực nhà nước để điều chỉnh và định hướng cho hoạt động du lịch nhằm đạt được những mục tiêu định trước của nhà nước. 1.2.2. Sự cần thiết quản lý nhà nước về du lịch 1.2.2.1. Tầm quan trọng của ngành du lịch 1.2.2.2. Nâng cao cạnh tranh kinh tế công bằng 1.2.2.3. Cung cấp lợi ích công rộng rãi 1.2.2.4. Hỗ trợ các dự án du lịch có chi phí cao 1.2.2.5. Đảm bảo ổn định phát triển 1.2.3. Nội dung quản lý nhà nước về du lịch Theo điều 10 Luật Du lịch thì nội dung QLNN về du lịch bao gồm: 1. Xây dựng và tổ chức thực hiện chiến lược, quy hoạch, kế hoạch và chính sách phát triển du lịch. 2. Xây dựng, ban hành và tổ chức thực hiện văn bản quy phạm pháp luật, tiêu chuẩn định mức kinh tế - kỹ thuật trong hoạt động du lịch. 3. Tuyên truyền, phổ biến, giáo dục pháp luật và thông tin về du lịch. 4. Tổ chức, quản lý hoạt động đào tạo, bồi dưỡng nguồn nhân lực; nghiên cứu, ứng dụng khoa học và công nghệ. 5. Tổ chức điều tra, đánh giá tài nguyên du lịch để xây dựng quy hoạch phát triển du lịch, xác định khu du lịch, điểm du lịch, tuyến du lịch, đô thị du lịch. 6. Tổ chức thực hiện hợp tác quốc tế về du lịch; hoạt động xúc tiến du lịch ở trong nước và nước ngoài. 13 7. Quy định tổ chức bộ máy quản lý nhà nước về du lịch, sự phối hợp của các cơ quan nhà nước trong việc quản lý nhà nước về du lịch. 8. Cấp, thu hồi giấy phép, giấy chứng nhận về hoạt động du lịch. 9. Kiểm tra, thanh tra, giải quyết khiếu nại, tố cáo và xử lý vi phạm pháp luật về du lịch. 1.2.4. Phương thức quản lý nhà nước về du lịch 1.2.4.1. Quản lý bằng pháp luật Quản lý nhà nước bằng pháp luật đối với hoạt động du lịch là tạo môi trường thông thoáng, ổn định, hỗ trợ và thúc đẩy các hoạt động du lịch phát triển năng động nhưng có trật tự nhằm gải quyết hài hòa các lợi ích. 1.2.4.2. Quản lý bằng chính sách Nhà nước có chính sách ưu tiên hỗ trợ đầu tư du lịch. Thực hiện các chính sách phát triển du lịch. 1.2.4.3. Quản lý bằng bộ máy nhà nước Việc QLNN về du lịch được thực hiện thông qua bộ máy nhà nước có thẩm quyền và chịu trách nhiệm đối với việc này. 1.2.4.4. Quản lý bằng giáo dục, tuyên truyền Công tác giáo dục tuyên truyền trở thành một trong những phương thức quản lý quan trọng của Nhà nước ta. 1.2.5. Kết hợp quản lý nhà nước theo ngành và lãnh thổ đối với du lịch 1.2.5.1. Quản lý nhà nước theo ngành 1.2.5.2. Quản lý nhà nước theo lãnh thổ 1.3. Kinh nghiệm trong quản lý nhà nước về du lịch 14 1.3.1. Các quốc gia trong khu vực 1.3.1.1. Thái Lan 1.3.1.2. Malaysia 1.3.2. Trong nước 1.3.2.1. Đà Nẵng 1.3.2.2. Khánh Hòa 1.3.2.3. Bình Dương CHƯƠNG 2: THỰC TRẠNG DU LỊCH VÀ QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ DU LỊCH Ở TỈNH TÂY NINH 2.1. Thực trạng du lịch ở tỉnh Tây Ninh giai đoạn 2010-2015 2.1.1. Thuận lợi trong phát triển du lịch ở tỉnh Tây Ninh 2.1.1.1. Tình hình kinh tế - xã hội ở tỉnhTây Ninh Vị trí địa lý Địa hình – Thời tiết và khí hậu Kết cấu hạ tầng Tình hình kinh tế xã hội 2.1.1.2. Tiềm năng của tỉnh Tây Ninh trong phát triển du lịch Tài nguyên du lịch tự nhiên Tài nguyên rừng Tài nguyên nước Tài nguyên du lịch nhân văn 2.1.2. Hoạt động du lịch Tây Ninh giai đoạn 2010 - 2015 15 2.1.2.1. Khách du lịch và doanh thu từ du lịch 2.1.2.2. Sản phẩm du lịch Sản phẩm du lịch là tập hợp các dịch vụ cần thiết để thoả mãn nhu cầu của khách du lịch trong chuyến đi du lịch. Nhìn chung, sản phẩm du lịch ở tỉnh Tây Ninh chưa đa dạng, còn ít và hạn chế về loại hình. 2.1.2.3. Cơ sở hạ tầng phục vụ du lịch Vận chuyển khách du lịch. Dịch vụ ăn uống. Cơ sở hạ tầng . 2.1.2.4. Lao động trong ngành du lịch Nguồn nhân lực phục vụ trong ngành du lịch Tây Ninh vừa thiếu lại vừa yếu, trong đó thiếu chuyên môn trình độ và yếu về tay nghề. 2.2. Thực trạng quản lý nhà nước về du lịch ở tỉnh Tây Ninh Để tiến hành quản lý du lịch, chính quyền cấp tỉnh ở tỉnh Tây Ninh đã tiến hành các hoạt động cụ thể sau: 2.2.1. Xây dựng và tổ chức thực hiện chiến lược, quy hoạch, kế hoạch và chính sách phát triển du lịch. UBND tỉnh đã ban hành quyết định thông qua quy hoạch phát triển du lịch Tây Ninh, cụ thể là Quy hoạch tổng thể phát triển du lịch tỉnh Tây Ninh đến năm 2010 và định hướng đến năm 2020; và gần đây là Quy hoạch tổng thể phát triển du lịch tỉnh Tây Ninh đến năm 2020 và định hướng đến năm 2030. Vấn đề quy hoạch tổng thể du lịch Tây Ninh cũng còn nhiều vướng mắc, mặc dù thời gian qua Chính phủ, các Bộ, ngành đã quan tâm hỗ trợ. 16 2.2.2. Ban hành và tổ chức thực hiện các văn bản pháp luật về hoạt động du lịch Chính quyền Tây Ninh tổ chức trển khai thực hiện các văn bản QLNN về hoạt động du lịch của các cấp ở Trung ương. Các cơ quan QLNN ở Trung ương đã ban hành nhiều văn bản về quản lý du lịch. Như vậy, chính quyền địa phương đã ban hành các văn bản trên vừa cụ thể hóa các văn bản của trung ương, vừa có tác dụng bổ sung, hoàn thiện hành lang pháp lý cho hoạt động du lịch diễn ra đúng quy định, đảm bảo mục tiêu hiệu quả, tiết kiệm và an toàn. 2.2.3. Tuyên truyền, phổ biến, giáo dục pháp luật và thông tin về du lịch. Công tác tuyên truyền, phổ biến, giáo dục pháp luật là một trong những chức năng trong công tác quản lý nhà nước; đây là khâu đầu tiên của quá trình thi hành pháp luật, nhằm đưa các quy định của pháp luật về lĩnh vực du lịch đến với cán bộ và nhân dân trong tỉnh. Nhận thức được tầm quan trọng của công tác này, công tác tuyên truyền, phổ biến pháp luật của ngành rất được quan tâm chỉ đạo thường xuyên. 2.2.4. Tổ chức, quản lý hoạt động đào tạo, bồi dưỡng nguồn nhân lực; nghiên cứu, ứng dụng khoa học và công nghệ Tổ chức, quản lý hoạt động đào tạo, bồi dưỡng nguồn nhân lực Thời gian qua, công tác đào tạo, bồi dưỡng cán bộ công chức ngành du lịch đã được quan tâm. Sở Văn hóa Thể thao và Du lịch đã tổ chức khai giảng các lớp bồi dưỡng nghiệp vụ cho cán bộ ngành. Nghiên cứu, ứng dụng khoa học và công nghệ 17 2.2.5. Tổ chức điều tra, đánh giá tài nguyên du lịch để xây dựng quy hoạch phát triển du lịch, xác định khu du lịch, điểm du lịch, tuyến du lịch, đô thị du lịch. 2.2.6. Tổ chức thực hiện hợp tác quốc tế về du lịch; hoạt động xúc tiến du lịch ở trong nước và nước ngoài. Sở VHTT&Du lịch phối hợp với các Ban, ngành, các doanh nghiệp du lịch xây dựng các chương trình xúc tiến và quảng bá nhằm thu hút khách du lịch đến trên địa bàn; tham gia và hỗ trợ các đơn vị kinh doanh du lịch trên địa bàn tỉnh tham gia hội chợ, triển lãm tại các tỉnh và thành phố. 2.2.7. Tổ chức bộ máy quản lý nhà nước về du lịch ở cấp tỉnh, sự phối hợp của các cơ quan nhà nước trong việc quản lý nhà nước về du lịch. Có thể thấy trong lĩnh vực quán lý nhà nước về du lịch ở tỉnh có sự phối hợp giữa các cơ quan với nhau. 2.2.8. Cấp, thu hồi giấy phép, giấy chứng nhận về hoạt động du lịch. 2.2.9. Kiểm tra, thanh tra, giải quyết khiếu nại, tố cáo và xử lý vi phạm pháp luật về du lịch. Thời gian qua (năm 2010-2015) tiến hành hoạt động thanh tra, kiểm tra 634/634 cơ sở lưu trú, doanh nghiệp. 2.3. Đánh giá hoạt động quản lý nhà nước về du lịch 2.3.1. Kết quả Những mặt đạt được Trong thời gian qua, hoạt động quản lý nhà nước về du lịch trên địa bàn tỉnh Tây Ninh đạt được những kết quả sau: 18 Thứ nhất, việc tổ chức triển khai văn bản quy phạm pháp luật cơ bản được chính quyền thực hiện một cách nghiêm túc, đưa Luật, Nghị định, Thông tư, Quy chế vào đời sống. Thứ hai, tổ chức điều tra, đánh giá tài nguyên du lịch để xây dựng quy hoạch phát triển du lịch, xác định khu du lịch, điểm du lịch, tuyến du lịch, đô thị du lịch cấp tỉnh cơ bản được đảm bảo. Thứ ba, quy định tổ chức bộ máy quản lý nhà nước về du lịch, sự phối hợp của các cơ quan nhà nước trong việc quản lý nhà nước về du lịch tương đối rõ ràng và chặt chẽ. Thứ tư, cấp, thu hồi giấy phép, giấy chứng nhận về hoạt động du lịch được thực hiện theo đúng quy định pháp luật, đảm bảo thời gian và quy trình. Những mặt chưa được Bên cạnh những kết quả đạt được, hoạt động quản lý nhà nước về du lịch vẫn tồn tại những hạn chế sau, gây ảnh hưởng đến sự phát triển của du lịch, bao gồm: Thứ nhất, việc xây dựng và hoạch định chiến lược, quy hoạch về du lịch tuy có thực hiện nhưng quá trình thực hiện còn chậm, không đáp ứng nhu cầu phát triển nhanh của ngành du lịch, việc tổ chức thực hiện quy hoạch chưa theo kịp tiến độ. Thứ hai, công tác tuyên truyền, phổ biến, giáo dục pháp luật và thông tin về du lịch còn chưa phát huy vai trò, theo kết quả khảo sát, tuyên truyền và phổ biến thông tin về du lịch ở địa phương chưa thực sự hiệu quả, không đem lại kết quả. Thứ ba, tổ chức, quản lý hoạt động đào tạo, bồi dưỡng nguồn nhân lực; nghiên cứu, ứng dụng khoa học và công nghệ còn nhiều vướng mắc. 19 Thứ tư, tổ chức thực hiện hợp tác quốc tế về du lịch; hoạt động xúc tiến du lịch ở trong nước và nước ngoài chưa phát huy vai trò. Thứ năm, công tác thanh tra kiểm tra, giám sát. 2.3.2. Nguyên nhân Những hạn chế ở trên xuất phát từ những nguyên nhân sau: Nguyên nhân khách quan: Do ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng tài chính, suy thoái kinh tế toàn cầu tác động đến nền kinh tế nói chung và hoạt động du lịch nói riêng gây khó khăn nhất định cho quản lý nhà nước đối với hoạt động du lịch. Những yếu kém vốn có của nền kinh tế của tỉnh Tây Ninh. Tỉnh Tây Ninh là một tỉnh nông nghiệp với xuất phát điểm về kinh tế còn yếu. Nguyên nhân chủ quan: Nhận thức về du lịch của địa phương và của ngành còn chưa đầy đủ, chưa xem trọng vai trò quản lý nhà nước về du lịch. Trình độ chuyên môn, năng lực của đội ngũ nhân lực làm công tác quản lý nhà nước về du lịch còn hạn chế. Hoạt động quản lý nhà nước về du lịch tuy được thực hiện nhưng vẫn chưa phát huy hết vai trò của quản lý nhà nước. 2.3.3. Những vấn đề đặt ra từ u lịch và quản lý nhà nước về du lịch 2.3.3.1. Vấn đề thứ nhất Cơ sở hạ tầng phục vụ cho du lịch còn chưa phát triển đồng bộ, nguồn nhân lực phục vụ du lịch vừa thiếu lại vừa yếu. Sản phẩm du lịch thiếu đa dạng, phong phú, có chất lượng thấp. chưa xây dựng thương hiệu riêng cho du lịch ở tỉnh. 20 Phát triển du lịch phải đảm bảo mục tiêu kinh tế và bảo tồn tài nguyên, hay còn gọi là phát triển du lịch bền vững. 2.3.3.2. Vấn đề thứ hai Vai trò của quản lý nhà nước chưa phát huy trong quản lý du lịch trong các nội dung: Xây dựng và tổ chức thực hiện chiến lược, quy hoạch, kế hoạch và chính sách phát triển du lịch. Tuyên truyền, phổ biến, giáo dục pháp luật và thông tin về du lịch. Tổ chức, quản lý hoạt động đào tạo, bồi dưỡng nguồn nhân lực; nghiên cứu, ứng dụng khoa học và công nghệ. Tổ chức thực hiện hợp tác quốc tế về du lịch; hoạt động xúc tiến du lịch ở trong nước và nước ngoài. Kiểm tra, thanh tra, giải quyết khiếu nại, tố cáo và xử lý vi phạm pháp luật về du lịch. 2.3.3.3. Vấn đề thứ ba Trong quá trình quản lý nhà nước về du lịch, có các chủ thể sau tham gia: Người dân sở tại và khách du lịch. Cá nhân, nhóm hay tổ chức hoạt động du lịch. Cơ quan nhà nước: Đó là cơ quan QLNN cấp xã/huyện/tỉnh và cơ quan quản lý ngành du lịch hay cơ quan liên quan như: thanh tra, quản lý thị trường, giao thông vận tải, công an... 21 CHƯƠNG 3: GIẢI PHÁP NÂNG CAO HIỆU QUẢ QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ DU LỊCH Ở TỈNH TÂY NINH 3.1. Quan điểm và phương hướng phát triển và quản lý du lịch 3.1.1. Quan điểm phát triển du lịch Phát triển du lịch theo hướng chuyên nghiệp, hiện đại, có trọng tâm, trọng điểm; chú trọng phát triển theo chiều sâu đảm bảo chất lượng và hiệu quả, khẳng định thương hiệu và khả năng cạnh tranh. Phát triển du lịch phải gắn liền với bảo vệ tài nguyên thiên nhiên, môi trường, bảo tồn tài nguyên nhân văn. Đẩy mạnh xã hội hóa, huy động mọi nguồn lực để đầu tư phát triển du lịch. 3.1.2. Phương hướng chung Du lịch là một ngành quan trọng của tỉnh Tây Ninh. Du lịch có những đóng góp tích cực cho sự phát triển kinh tế - xã hội của địa phương. Tăng cường QLNN về du lịch ở địa phương và huy động các lực lượng trong hệ thống chính trị và quần chúng nhân dân tham gia vào tự quản, tổ chức và quản lý nhà nước về du lịch. Duy trì, phát huy và phát triển các loại hình du lịch đặc sắc. 3.1.3. Phương hướng cụ thể Đẩy mạnh phát triển du lịch trở thành ngành kinh tế quan trọng. Tăng cường công tác QLNN về du lịch. 3.1.4. Nhiệm vụ Tiếp tục triển khai thực hiện nghiêm túc các văn bản của Đảng và Nhà nước liên quan đến công tác quản lý về du lịch. Thường 22 xuyên hướng dẫn, tập huấn cho đội ngũ công chức, cán bộ về công tác quản lý du lịch. Phát triển nguồn nhân lực, đào tạo, bồi dưỡng phải theo quy hoạch, gắn liền với việc bố trí, sử dụng cán bộ đúng theo chức năng nhiệm vụ. Tháo gỡ rào cản cho phát triển du lịch. Tăng cường công tác thanh tra, kiểm tra chuyên ngành, mạnh dạn đấu tranh xử lý nghiêm theo pháp luật đối với các hành vi vi phạm trên lĩnh vực hoạt động du lịch. 3.2. Một số giải pháp nâng cao hiệu quả quản lý nhà nước về du lịch ở tỉnh Tây Ninh 3.2.1. Tố chức quản lý quy hoạch du lịch và chính sách phát triển du lịch 3.2.1.1. Tổ chức quản lý quy hoạch du lịch Tổ chức thực hiện quy hoạch và kế hoạch phát triển du lịch ở cơ quan quản lý nhà nước Tổ chức phổ biến quy hoạch du lịch: Nâng cao năng lực cho bộ phận quản lý quy hoạch Tổ chức giám sát nội dung quy hoạch Quản lý tổng hợp các dự án đầu tư của các ngành khác trong quy hoạch phát triển du lịch 3.2.1.2. Giải pháp về cơ chế chính sách phát triển du lịch. Cơ chế, chính sách đầu tư phát triển du lịch Về đầu tư để phát triển sản phẩm du lịch có chất lượng Cơ chế và chính sách về thuế Về cơ chế, chính sách về khai thác thị trường du lịch 23 Chính sách xuất nhập cảnh, hải quan Chính sách xã hội hóa du lịch Chính sách phát triển du lịch gắn với bảo tồn và phát triển bền vững 3.2.2. Giải pháp về tuyên truyền, phổ biến, giáo dục pháp luật về du lịch Giáo dục pháp luật là hoạt động có mục đích, có hệ thống và có định hướng của các cơ quan nhà nước, các tổ chức xã hội và các tập thể lao động để hình thànhvà nâng cao ý thức pháp luật và văn hóa pháp lý cho mọi công dân. 3.2.3. Giải pháp về nguồn nhân lực, nghiên cứu ứng dụng khoa học và công nghệ 3.2.3.1. Giải pháp về phát triển nguồn nhân lực Xây dựng tổ chức bộ máy quản lý nhà nước về du lịch hợp lý và bền vững Đào tạo nâng cao năng lực cho đội ngũ cán bộ nhân viên Đối với cơ quan quản lý nhà nước Đối với các đơn vị kinh doanh du lịch Đối với các doanh nghiệp kinh doanh du lịch khác 3.2.3.2. Giải pháp ứng dụng khoa học công nghệ và hợp tác quốc tế về du lịch Ứng dụng khoa học công nghệ vào quản lý du lịch và xúc tiến du lịch trên địa bàn Tăng cường đầu tư cơ sở vật chất kỹ thuật, trang thiết bị và ứng dụng hiệu quả vào hoạt động kinh doanh du lịch. Tăng cường đào tạo đội ngũ cán bộ, công nhân viên lao động trong du lịch trên địa bàn tỉnh Tây Ninh đảm bảo có năng lực ứng 24 dụng khoa học công nghệ vào trong hoạt động quản lý và kinh doanh du lịch. 3.2.4. Giải pháp về hợp tác quốc tế về phát triển du lịch và tăng cường năng lực xúc tiến quảng bá du lịch 3.2.4.1. Hợp tác quốc tế Mở rộng và đa dạng hóa loại hình hợp tác, lĩnh vực hợp tác. Hợp tác về đầu tư vào sản phẩm du lịch chất lượng cao và chuyển giao công nghệ khoa học kỹ thuật phục vụ cho việc nâng cao chất lượng sản phẩm du lịch. Chủ động xây dựng và đề xuất các dự án tài trợ từ các nguồn vốn hợp tác quốc tế, từ các tổ chức quốc tế. 3.2.4.2. Giải pháp về tăng cường xúc tiến du lịch Coi trọng nâng cao nhận thức về du lịch cho toàn dân và đặc biệt đối với hệ thống quản lý du lịch. Đẩy mạnh công tác xúc tiến, quảng bá du lịch, đưa du lịch Tây Ninh đủ tầm vươn ra thị trường quốc tế. Xây dựng nhân sự và nâng cao năng lực tổ chức bộ máy cho công tác xúc tiến du lịch 3.2.5. Tăng cường hoạt động kiểm tra, thanh tra trong xử lý vi phạm trong hoạt động quản lý nhà nước Đẩy mạnh và thường xuyên tăng cường công tác thanh tra, kiểm tra hoạt động du lịch; xử lý nghiêm các hành vi vi phạm hành chính, đẩy lùi và ngăn chặn hành vi vi phạm pháp luật trong hoạt động du lịch. 3.3. Một số kiến nghị 3.3.1. Với Bộ Văn hóa, Thể Thao và Du lịch 25 Cần có các văn bản hướng dẫn việc triển khai các Nghị quyết, Chỉ thị của Đảng về quản lý du lịch trong tình hình mới. Tập huấn, mở hội thảo, phát hành, in ấn những ấn phẩm nghiên cứu chuyên sâu để tổng kết, đánh giá thực tiễn triển khai việc thực hiện quản lý nhà nước về du lịch. Ưu tiên vốn cho tỉnh Tây Ninh đối với các hạng mục đầu tư về cơ sở hạ tầng du lịch đi, đến và trong các khu du lịch Quốc gia. Chính phủ và Bộ đặc biệt dành cho Tây Ninh vốn đầu tư cơ sở hạ tầng phát triển du lịch thông qua chương trình Quốc gia. 3.3.2. Với chính quyền địa phương cấp tỉnh Tây Ninh Sớm xây dựng cơ chế quản lý, xác định rõ chức năng, thẩm quyền, nhiệm vụ của các ngành. Đối với UBND tỉnh cần nhanh chóng xây dựng chiến lược phát huy vai trò của du lịch để phục vụ cho phát triển kinh tế xã hội, trong đó Sở Văn hóa Thể thao và Du lịch làm tham mưu trong việc xây dựng chiến lược này. 26 KẾT LUẬN Du lịch được chính quyền Tây Ninh xác định là ngành kinh tế mũi nhọn trong thời gian tới. Dựa trên phương pháp nghiên cứu, luận văn “Quản lý nhà nước về du lịch ở tỉnh Tây Ninh” đã đạt được một số kết quả như sau: Luận văn hệ thống hóa những vấn đề cơ bản về du lịch và QLNN về du lịch. Trên cơ sở những bài học kinh nghiệm của các quốc gia trong khu vực và QLNN về du lịch tại các tỉnh trên cả nước, luận văn đã vận dụng để đưa ra những giải pháp khả thi. Trong thời gian qua, hoạt động du lịch ở tỉnh Tây Ninh đã đạt được một số kết quả nhất định có đóng góp tích cực cho sự phát triển kinh tế - xã hội của địa phương. Bên cạnh đó, du lịch tuy có nhiều tiềm năng nhưng chưa phát triển tương xứng do nhiều nguyên nhân. Quản lý nhà nước về du lịch ở tỉnh Tây Ninh đã được chính quyền cấp tỉnh quan tâm thực hiện trên các nội dung một cách đầy đủ, tuy nhiên vẫn còn những hạn chế trong công tác quản lý nhà nước. Chính quyền tỉnh Tây Ninh đã có những định hướng cơ bản trong công tác QLNN về du lịch nhằm khắc phục những hạn chế và phát huy được những thuận lợi của hoạt động du lịchvà công tác quản lý du lịch trong thời gian tới. Trên cơ sở thực trạng quản lý của chính quyền địa phương, phương hướng của tỉnh và các cơ sở khác, tác giả đã đề xuất một số giải pháp chủ yếu nhằm nâng cao hiệu quả QLNN về du lịch. Thực hiện các giải pháp được đề xuất trong luận văn là cơ sở hoàn thiện công tác quản lý nhà nước về du lịch cũng như phát triển du lịch Tây Ninh

Các file đính kèm theo tài liệu này:

  • pdftom_tat_luan_van_quan_ly_nha_nuoc_ve_du_lich_o_tinh_tay_ninh.pdf
Luận văn liên quan