Lao động học kì

1. Phân tích các biện pháp hỗ trợ và giải quyết việc làm cho người lao động 2. Chị Hà là nhân viên thu ngân của công ty quảng cáo M theo hợp đồng lao động là 1 năm (từ 1/2005 đến 1/2006). Hết thời hạn hợp đồng, chị H vẫn tiếp tục làm việc cho công ty nhưng công ty, nhưng công ty chưa ký kết hợp đồng lao động với chị. Trong đợt kiểm tra tài chính của công ty đầu năm 2007, nhân viên phòng kế toán-tài chính của công ty phát hiện chi H đã gian lận số tiền 34 triệu đồng bằng cách thu tiền của một số đơn vị quảng cáo, có viết hoá đơn chứng từ nhưng không ghi vào sổ thu tiền và không chuyển tiền cho phàng kế toán. Sau khi nhận được báo cáo của phòng kế toán tài chính, công ty M đã yêu cầu chị H truy nộp số tiền nói trên, nhưng chị H cố tình không trả với lý do công ty cần thành lập tổ điều tra nội bộ làm rõ vấn đề trên có chính xác hay không và tiền của những đơn vị nào thuê quảng cáo. Vụ việc kéo dài đến tháng 4/2009 nhưng chị H vẫn không chịu trả số tiền nói trên cho công ty. Trong thời gian tháng 2/2007 đến 4/2009, công ty M đã ra quyết định tạm đình chỉ công việc đối với chị H cho đến khi giải quyết xong vụ việc, hưởng 50% lương. Đồng thời chuyển vụ việc sang cho cơ quan điều tra khởi tố và xác định rõ hành vi vi phạm của chị H. Đầu tháng 11/2009, sau khi có kết luận của Công an về hành vi tham ô của chị H với số tiền 34 triệu đồng, công ty đã quyết định sa thải H và yêu cầu bồi thường cho công ty số tiền 34 triệu đã chiếm đoạt của công ty. Hỏi: a. Công ty M có thể sa thải chị H được hay không? b. Khi sa thải H, công ty cần lưu ý những vấn đề gì? c. Việc công ty M ch chị H tạm đình chỉ công việc như trên là đúng hay sai?

doc16 trang | Chia sẻ: lvcdongnoi | Ngày: 25/02/2013 | Lượt xem: 1848 | Lượt tải: 3download
Bạn đang xem nội dung tài liệu Lao động học kì, để tải tài liệu về máy bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên
ĐỀ BÀI SỐ 14: 1. Phân tích các biện pháp hỗ trợ và giải quyết việc làm cho người lao động 2. Chị Hà là nhân viên thu ngân của công ty quảng cáo M theo hợp đồng lao động là 1 năm (từ 1/2005 đến 1/2006). Hết thời hạn hợp đồng, chị H vẫn tiếp tục làm việc cho công ty nhưng công ty, nhưng công ty chưa ký kết hợp đồng lao động với chị. Trong đợt kiểm tra tài chính của công ty đầu năm 2007, nhân viên phòng kế toán-tài chính của công ty phát hiện chi H đã gian lận số tiền 34 triệu đồng bằng cách thu tiền của một số đơn vị quảng cáo, có viết hoá đơn chứng từ nhưng không ghi vào sổ thu tiền và không chuyển tiền cho phàng kế toán. Sau khi nhận được báo cáo của phòng kế toán tài chính, công ty M đã yêu cầu chị H truy nộp số tiền nói trên, nhưng chị H cố tình không trả với lý do công ty cần thành lập tổ điều tra nội bộ làm rõ vấn đề trên có chính xác hay không và tiền của những đơn vị nào thuê quảng cáo. Vụ việc kéo dài đến tháng 4/2009 nhưng chị H vẫn không chịu trả số tiền nói trên cho công ty. Trong thời gian tháng 2/2007 đến 4/2009, công ty M đã ra quyết định tạm đình chỉ công việc đối với chị H cho đến khi giải quyết xong vụ việc, hưởng 50% lương. Đồng thời chuyển vụ việc sang cho cơ quan điều tra khởi tố và xác định rõ hành vi vi phạm của chị H. Đầu tháng 11/2009, sau khi có kết luận của Công an về hành vi tham ô của chị H với số tiền 34 triệu đồng, công ty đã quyết định sa thải H và yêu cầu bồi thường cho công ty số tiền 34 triệu đã chiếm đoạt của công ty. Hỏi: a. Công ty M có thể sa thải chị H được hay không? b. Khi sa thải H, công ty cần lưu ý những vấn đề gì? c. Việc công ty M ch chị H tạm đình chỉ công việc như trên là đúng hay sai? LỜI NÓI ĐẦU Việc làm cho người lao động là một trong những vấn đề xã hội có tính chất toàn cầu, là mối quan tâm lớn của nhiều quốc gia. Việt Nam trong quá trình chuyển sang nền kinh tế thị trường có sự điều tiết của nhà nước đã đạt được những kết quả nhất định trong phát triển kinh tế như: tốc độ tăng trưởng kinh tế cao trong một số năm, giải quyết tốt vấn đề về lương thực...Tuy nhiên Việt Nam cũng còn phải đối phó với những thách thức to lớn trong quá trình phát triển. Một trong những thách thức đó là tỷ lệ thất nghiệp cao, nhu cầu về việc làm đang tạo lên sức ép to lớn đối với nền kinh tế. Trong bối cảnh đó việc chăm lo giải quyết việc làm đã trở thành nhiệm vụ cơ bản và cấp bách, đòi hỏi mỗi cấp, mỗi ngành, mỗi gia đình và toàn xã hội phải quan tâm.Chính vì vậy, việc xây dựng kế hoạch giải quyết việc làm là nhiệm vụ hết sức quan trọng và cần thiết. Đây là một bộ phận quan trọng trong kế hoạch phát triển kinh tế xã hội. Nó hỗ trợ, thúc đẩy, xây dựng các kế hoạch bộ phận khác trong tổng thể hệ thống kế hoạch hoá quốc gia nhằm đáp ứng nhu cầu công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước, góp phần đưa nước ta có được vị thế mới trên trường quốc tế. Qua bài viết này em muốn được tiếp cận sâu hơn về vấn đề này, góp phần nhỏ bé vào việc giải quyết việc làm cho đất nước. NỘI DUNG I: Phân tích các biện pháp hỗ trợ và giải quyết việc làm cho người lao động: Giải quyết việc làm, giảm thiểu tình trạng thất nghiệp vừa là trách nhiệm, vừa là nhiệm vụ trước mắt cũng như lâu dài của Đảng bộ, chính quyền thành phố và phải được quán triệt trong cả hệ thống chính trị, trong các doanh nghiệp, tổ chức... nhằm hỗ trợ, tạo điều kiện cho mọi người dân của thành phố trong độ tuổi lao động, có khả năng lao động, có nhu cầu làm việc, có cơ hội tìm được việc làm. Bên cạnh sự hỗ trợ của nhà nước, mỗi gia đình, mỗi công dân trong độ tuổi. lao động cần nhận thức đầy đủ về vấn đề việc làm, khắc phục tư tưởng tâm lý trông chờ, ỷ lại vào nhà nước, chủ động phấn đấu vươn lên trong học tập, rèn luyện kỹ năng nghề nghiệp, để tạo cho mình một việc làm, có thu nhập, ổn định đời sống. Để giải quyết việc làm cho người lao động, Nhà nước có thể sử dụng nhiều biện pháp khác nhau. Có những biện pháp nhằm trực tiếp giải quyết việc làm nhưng có những biện pháp chỉ mang tính hỗ trợ cho việc giải quyết việc làm. Các biện pháp trực tiếp giải quyết việc làm như đưa người lao động Việt Nam đi làm việc ở nước ngoài theo hợp đồng, khuyến khích tuyển dụng lao động và tự do hợp đồng. Các biện pháp mang tính hỗ trợ như khuyến khích đầu tư, lập các chương trình việc làm, phát triển hệ thống dịch vụ việc làm, dạy nghề gắn với việc làm, thành lập các quỹ giải quyết việc làm, cho vay từ các quỹ chuyên dụng… Chương trình việc làm: Chương trình việc làm là một trong những biện pháp để Chính phủ thực hiện vấn đề đảm bảo việc làm, hạn chế thất nghiệp. Chương trình này nhằm mục tiêu về giải quyết việc làm do Đại hội đại biểu toàn quốc của Đảng. Theo Điều 15 Bộ Luật Lao động về thẩm quyền lập chương trình việc làm: “1- Chính phủ lập chương trình quốc gia về việc làm, dự án đầu tư phát triển kinh tế - xã hội, di dân phát triển vùng kinh tế mới gắn với chương trình giải quyết việc làm; lập quỹ quốc gia về việc làm từ ngân sách Nhà nước và các nguồn khác, phát triển hệ thống tổ chức dịch vụ việc làm. Hàng năm Chính phủ trình Quốc hội quyết định chương trình và quỹ quốc gia về việc làm. 2- Uỷ ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương lập chương trình và quỹ giải quyết việc làm của địa phương trình Hội đồng nhân dân cùng cấp quyết định. 3- Các cơ quan Nhà nước, các tổ chức kinh tế, các đoàn thể nhân dân và tổ chức xã hội trong phạm vi nhiệm vụ, quyền hạn của mình có trách nhiệm tham gia thực hiện các chương trình và quỹ giải quyết việc làm”. Việc lập chương trình việc làm nhằm đảm bảo cho mọi người lao động có khả năng lao động, có nhu cầu làm việc, tiến tới có việc làm đầy đủ, việc làm có hiệu quả, thông qua đó giải quyết hợp lí mối quan hệ giữa tăng trưởng kinh tế với giải quyết việc làm cho người lao động, góp phần thực hiện xã hội công bằng và tiến bộ xã hội. Nội dung chương trình gồm mục tiêu, chỉ tiêu việc làm mới, các nội dung hoạt động, thời gian, các giải pháp, nguồn tài chính, tổ chức thực hiện và quản lý chương trình. Theo Điều 2 Nghị định 39/2003/NĐ – CP thì “Bộ lao động-thương binh và xã hội chủ trì phối hợp với Bộ kế hoạch và đầu tư, Bộ tài chính trình Chính phủ chương trình quốc gia về việc làm và trình Thủ tướng Chính phủ ban hành cơ chế quản lý điều hành hoạt động quỹ quốc gia về việc làm. Bộ kế hoạch và đầu tư chủ trì phối hợp với Bộ tài chính, Bộ lao động-thương binh và xã hội lập kế hoạch các nguồn tài chính hàng năm và năm năm cho chương trình quốc gia về việc làm”. UBND tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương thực hiện và báo cáo kết quả về Bộ Lao động – thương binh và xã hội và Bộ Kế hoạch và đầu tư về chương trình giải quyết việc làm của địa phương. Chương trình việc làm được giải quyết theo 2 hướng cơ bản là: - Tạo việc làm mới thông qua việc thúc đẩy phát triển kinh tế, kết hợp hài horà giữa tăng tăng trưởng kinh tế với giải quyết việc làm. Đây là hướng được xác định cơ bản và quan trọng nhất. - Duy trì, bảo vệ việc làm cho NLĐ, chống sa thải nhân công hàng loạt. Từng bước xây dựng và thực hiện chính sách bảo hiểm thất nghiệp. Quỹ giải quyết việc làm: Hiện nay ở nước ta có 3 loại quỹ việc làm: quỹ quốc gia về việc làm, quỹ giải quyết việc làm ở địa phương và quỹ việc làm cho người tàn tật. Quỹ quốc gia về việc làm: Đây là biện pháp pháp lý quan trọng của nhà nước trong việc triển khai thực hiện chương trình mục tiêu quốc gia về việc làm. Nguồn quỹ bao gồm: ngân sách nhà nước, các nguồn hỗ trợ của các tổ chức và cá nhân ở trong và ngoài nước, các nguồn hỗ trợ khác. Quỹ quốc gia về việc làm được sử dụng vào các mục đích: cho vay vốn theo dự án nhỏ để giải quyết việc làm cho một số đối tượng, cho các doanh nghiệp vay để hạn chế lao động mất việc làm và nhận người thất nghiệp, hỗ trợ để củng cố và phát triển hệ thống tổ chức giới thiệu việc làm và các hoạt động phát triển thị trường lao động Quỹ giải quyết việc làm địa phương: Quỹ này được hình thành từ các nguồn ngân sách địa phương do HĐND tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương quyết định, các nguồn hỗ trợ của các tổ chức cá nhân trong và ngoài nước, các nguồn hỗ trợ khác. Quỹ việc làm cho người tàn tật: Quỹ này được hình thành ngân sách địa phương, quỹ quốc gia về việc làm, khoản thu từ các doanh nghiệp nộp hàng tháng do không nhận đủ số lao động tàn tật theo quy định, các tổ chức cá nhân trong và ngoài nước trợ giúp và các nguồn thu khác. Tổ chức giới thiệu việc làm: Theo Điều 14 Nghị định số 39/2003/NĐ – CP thì “Tổ chức giới thiệu việc làm theo quy định tại khoản 1 Điều 18 của Bộ Luật Lao động, bao gồm: các trung tâm giới thiệu việc làm và các doanh nghiệp chuyên giới thiệu việc làm”. - Hoạt động của trung tâm giới thiệu việc làm được quy định tại khoản 1 Điều 15 Nghị định số 39/2003/NĐ – CP là do cơ quan nhà nước, tổ chức chính trị - xã hội thành lập là đơn vị sự nghiệp có thu tự bảo đảm một phần chi phí hoạt động thường xuyên theo Nghị định số 10/2002/NĐ-CP ngày 16 tháng 01 năm 2002 của Chính phủ, thuộc lĩnh vực hoạt động xã hội, được nhà nước, các tổ chức chính trị - xã hội giao chỉ tiêu biên chế cán bộ, được hỗ trợ đầu tư từ nguồn ngân sách nhà nước về trang thiết bị, cơ sở vật chất, tài chính và được miễn hoặc giảm thuế theo quy định của pháp luật. - Đối với các doanh nghiệp chuyên chuyên hoạt động về giải quyết việc làm phải đảm bảo đầy đủ các điều kiện theo quy định của pháp luật và có giấy phép hoạt động giới thiệu việc làm. Các tổ chức giới thiệu việc làm có nhiệm vụ tư vấn, giới thiệu việc làm cho NLĐ, thu nhập và cung ứng thông tin về thị trường lao động, có quyền dạy nghề gắn với tạo việc làm. Dạy nghề gắn với việc làm: Theo Luật dạy nghề năm 2006, các trình độ đào tạo trong dạy nghề gồm có: trình độ sơ cấp, trình độ trung cấp và trình độ cao đẳng. Các hình thức dạy nghề là dạy nghề chính quy và dạy nghề thường xuyên. Mục tiêu của dạy nghề là: đào tạo kỹ thuật nhân lực trong sản xuất, dịch vụ có năng lực thực hành nghề tương xứng với trình độ đào tạo, có đạo đức, lương tâm nghề nghiệp, có sức khoẻ nhằm tạo điều kiện cho người học nghề sau khi tốt nghiệp có khả năng tìm việc làm, tự tạo việc làm hoặc học lên trình độ cao hơn, đáp ứng yêu cầu của sự nghiệp công nghiệp hoá hiện đại hoá đất nước. Vấn đề này được quy định rõ hơn ở chế định Học nghề. Đưa người lao động Việt Nam đi làm việc có thời hạn ở nước ngoài: Đây được coi là một trong những hoạt động quan trọng nhằm giải quyết việc làm, tạo thu nhập và nâng cao trình độ tay nghề, tiếp cận công nghệ tiên tiến cho NLĐ thông qua đó góp phần phát triển nguồn nhân lực. Từ năm 1991 đến nay, hoạt động đưa người lao động đi làm việc ở nước ngoài theo cơ chế thị trường, Nhà nước chủ yếu có chức năng quản lý, mở thị trường…Người lao động Việt Nam đi làm việc tại nước ngoài theo các hình thức: hợp đồng đưa NLĐ đi làm việc ở nước ngoài với doanh nghiệp hoạt động dịch vụ, với tổ chức sự nghiệp được phép hoạt động trong lĩnh vực này ; hợp đồng với doanh nghiệp trúng thầu, nhận thầu ở nước ngoài hoặc tổ chức cá nhân đầu tư ra nước ngoài có đưa lao động ra làm việc ở nước ngoài ; hợp đồng theo hình thức thực tập, nâng cao tay nghề và HĐLĐ do cá nhân NLĐ trực tiếp kí với NSDLĐ nước ngoài. Hoạt động dịch vụ đưa NLĐ đưa NLĐ đi làm việc nước ngoài là ngành nghề kinh doanh có điều kiện. Hoạt động đưa NLĐ đi làm việc tại nước ngoài của tổ chức sự nghiệp là hoạt động phi lợi nhuận. Để được đi làm việc ở nước ngoài theo hợp đồng với doanh nghiệp , tổ chức sự nghiệp, tổ chức cá nhân đầu tư ra nước ngoài, NLĐ phải có năng lực hành vi dân sự đầy đủ, tự nguyện đi làm việc tại nước ngoài, có đủ sức khoẻ và đáp ứng yêu cầu trình độ ngoại ngữ, chuyên môn, kĩ thuật tay nghề và điều kiện khác theo yêu cầu của nước tiếp nhận lao động, được cấp chứng chỉ bồi dưỡng kiến thức cần thiết và không thuộc trường hợp cấm xuất cảnh theo quy định của pháp luật Việt Nam. Ngoài các biện pháp pháp lý hỗ trợ và giải quyết việc làm nói trên, Nhà nước còn có chính sách khuyến khích người lao động tự tạo việc làm, khuyến khích sử dụng lao động và tự do hợp đồng. Cho phép các đơn vị sử dụng lao động được quyền tự do tuyển dụng lao động trên cơ sở nhu cầu sản xuất kinh doanh của đơn vị. Người lao động được quyền tự do thiết lập quan hệ lao động trên cơ sở hợp đồng. Nhà nước cũng có chính sách khuyến khích đầu tư nhằm phát triển sản xuất, giải quyết việc làm cho người lao động. Mặt khác, Nhà nước còn thực hiện hàng loạt các biện pháp khác để giải quyết việc làm cho người lao động như chính sách dân số, phân bổ dân cư, cơ cấu lại lực lượng lao động, xóa đói giảm nghèo, phát triển kinh tế trang trại… II – Giải quyết tình huống: Công ty M có thể sa thải chị H được hay không? Thứ nhất, chúng ta sẽ phân tích hợp đồng giữa công ty M với chị H. Theo khoản 4 Điều 4 Nghị định 44/2003/NĐ – CP thì khi hợp đồng lao động xác định thời hạn hết hạn mà người lao động vẫn tiếp tục làm việc thì trong thời hạn 30 ngày, kể từ ngày hợp đồng lao động hết hạn, hai bên phải ký kết hợp đồng lao động mới. Trong thời gian chưa ký được hợp đồng lao động mới, hai bên phải tuân theo hợp đồng lao động đã giao kết. Khi hết thời hạn 30 ngày mà không ký hợp đồng lao động mới, hợp đồng lao động đã giao kết trở thành hợp đồng lao động không xác định thời hạn. Trong trường hợp này, chị H ký hợp đồng lao động với công ty M thời hạn 1 năm (từ thág 1/2006 đến tháng 1/2007). Hết thời hạn hợp đồng, chị H vẫn làm việc cho công ty nhưng công ty vẫn chưa ký kết hợp đồng lao động với chị. Như vậy, hợp đồng lao động giữa chị H với công ty M trở thành hợp đồng không xác định thời hạn. Theo đó, nếu chị H vi phạm kỉ luật lao động, công ty M có thể tiến hành xử lý kỷ luật lao động với chị H. Thứ hai, hành vi “gian lận 34 triệu đồng bằng cách thu tiền của một số đơn vị quảng cáo, có viết hoá đơn chứng từ nhưng không ghi vào sổ thu tiền và không chuyển tiền cho phòng kế toán” của chị H được coi là hành vi tham ô, trộm cắp tài sản của công ty. Theo khoản 1 Điều 85 BLLĐ, hình thức xử lý kỷ luật sa thải chỉ được áp dụng trong một số trường hợp sau đây: - Người lao động có hành vi trộm cắp, tham ô, tiết lộ bí mật công nghệ, kimh doanh hoặc có hành vi khác gây thiệt hại nghiêm trọng về tài sản, lợi ích của doanh nghiệp; - Người lao động bị xử lí kỉ luật kéo dài thời hạn nâng lương, chuyển làm công việc khác mà tái phạm trong thời gian chưa xóa kỉ luật hoặc bị xử lí kỉ luật cách chức mà tái phạm; - Người lao động tự ý bỏ việc năm ngày cộng dồn trong một tháng hoặc 20 ngày cộng dồn trong một năm mà không có lí do chính đáng. Như vậy, trong trường hợp này, hành vi của chị H thuộc trường hợp bị xử lý bằng việc áp dụng hình thức kỷ luật sa thải. Tuy nhiên, để việc sa thải chị H là hợp pháp thì quyết định sa thải của công ty M còn phải thỏa mãn về điều kiện thời hiệu. Thời hiệu xử lý vi phạm kỷ luật lao động là khoảng thời gian mà người sử dụng lao động có quyền xử lý vi phạm kỷ luật đối với lao động. Khi hết thời hiệu xử lý vi phạm kỷ luật lao động, người sử dụng lao động không có quyền xử lý vi phạm kỷ luật đối với người lao động về hành vi đã vi phạm. Theo khoản 3 Điều 1 Nghị định số 33/2003/NĐ – CP Sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 41/CP ngày 06 tháng 7 năm 1995 của Chính phủ quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Bộ Luật Lao động về kỷ luật lao động và trách nhiệm vật chất quy định về việc sửa đổi điều 8 Nghị định số 41/CP như sau: “Điều 8. Thời hiệu để xử lý vi phạm kỷ luật lao động theo Điều 86 của Bộ Luật Lao động được quy định như sau: 1. Thời hiệu để xử lý vi phạm kỷ luật lao động tối đa là ba tháng kể từ ngày xảy ra hoặc phát hiện vi phạm, trường hợp có hành vi vi phạm liên quan đến tài chính, tài sản, tiết lộ bí mật công nghệ, kinh doanh của doanh nghiệp thì thời hiệu xử lý kỷ luật lao động tối đa là 6 tháng. 2. Không được xử lý kỷ luật lao động đối với người lao động đang trong thời gian: a) Nghỉ ốm đau điều dưỡng; nghỉ việc được sự đồng ý của người sử dụng lao động. b)Bị tạm giam, tạm giữ. c) Chờ kết quả của cơ quan có thẩm quyền điều tra, xác minh và kết luận đối với hành vi vi phạm được quy định tại điểm a khoản 1 Điều 85 của Bộ Luật Lao động. d) Người lao động nữ có thai; nghỉ thai sản; nuôi con nhỏ dưới 12 tháng tuổi. Người lao động nam phải nuôi con nhỏ dưới 12 tháng. Khi hết thời gian quy định tại các điểm a, b, c khoản 2 Điều này, nếu còn thời hiệu để xử lý kỷ luật lao động thì người sử dụng lao động tiến hành xử lý kỷ luật lao động ngay, nếu hết thời hiệu thì được khôi phục thời hiệu để xử lý kỷ luật lao động, nhưng tối đa không quá 30 ngày kể từ ngày hết thời gian nêu trên. Khi hết thời gian quy định tại điểm d khoản 2 Điều này, mà thời hiệu xử lý kỷ luật lao động đã hết thì được kéo dài thời hiệu để xem xét xử lý kỷ luật lao động, nhưng tối đa không quá 60 ngày kể từ ngày hết thời gian nêu trên”. Như vậy, điều 8 Nghị định 41/CP đã được sửa đổi thành quy định nêu trên. Trong trường hợp này, chị H đã yêu cầu công ty M phải tiến hành điều tra để xác minh số tiền 34 triệu đồng mà công ty cho rằng chị đã tham ô. Thời gian công ty tiến hành điều tra và chuyển sang cho cơ quan thanh tra làm rõ sự việc là thời gian chờ kết quả của cơ quan có thẩm quyền điều tra, xác minh và kết luận đối với hành vi vi phạm. Trong thời gian này, công ty không được xử lý kỉ luật đối với chị H. Thời gian chờ kết quả chấm dứt khi có kết luận của Công an về hành vi tham ô của chị H với số tiền 34 triệu đồng. Công ty tiến hành điều tra từ tháng 2/2007 đến tháng 4/2009 (26 tháng), cơ quan Công an tiến hành điều tra từ tháng 4/2009 đến tháng 11/2009 (7 tháng). Trong khi đó thời hiệu xử lý kỉ luật là 6 tháng, do đó trong trường hợp này đã hết thời hiệu để xử lý kỉ luật chị H. Tuy nhiên, theo Điều 8 Nghị định 41/CP đã được sửa đổi nêu trên thì “Khi hết thời gian quy định tại các điểm a, b, c khoản 2 Điều này, nếu còn thời hiệu để xử lý kỷ luật lao động thì người sử dụng lao động tiến hành xử lý kỷ luật lao động ngay, nếu hết thời hiệu thì được khôi phục thời hiệu để xử lý kỷ luật lao động, nhưng tối đa không quá 30 ngày kể từ ngày hết thời gian nêu trên”. Như vậy, đối với trường hợp này công ty M được khôi phục thời hiệu để xử lý kỷ luật đối với chị H nhưng không được quá tối đa 30 ngày kể từ ngày hết thời gian chờ kết quả của cơ quan điều tra(ở đây là 11/2009). Hình thức kỷ luật la sa thải. Kết luận, công ty M có thể sa thải chị H. Khi sa thải H, công ty cần lưu ý những vấn đề gì? - Thứ nhất, về thẩm quyền xử lý vi phạm kỷ luật lao động. Theo Điều 10 Nghị định 41/CP thì “Người có thẩm quyền xử lý vi phạm kỷ luật lao động, kể cả tạm đình chỉ công việc theo Điều 8, Khoản 1 Điều 87 và Khoản 1 Điều 92 của Bộ Luật lao động là người sử dụng lao động; người được người sử dụng lao động uỷ quyền thì chỉ được xử lý kỷ luật lao động theo hình thức khiển trách”. Như vậy, chính công ty M là người có quyền xử lý sa thải chị H. - Thứ hai, về thủ tục sa thải. Tại Thông tư của Bộ lao động-Thương binh và xã hội số 19/2003/TT-BLĐTBXH ngày 22 tháng 9 năm 2003 hướng dẫn thi hành một số điều của Nghị định số 41/CP ngày 06 tháng 7 năm 1995 của chính phủ quy định chi tiết và hướng dẫn một số điều của Bộ Luật Lao động về kỷ luật lao động và trách nhiệm vật chất đã được sửa đổi, bổ sung tại nghị định số 33/2003/NĐ-CP ngày 02 tháng 4 năm 2003 của Chính phủ đã quy định đầy đủ về thủ tục giải quyết sa thải như sau: a) Hồ sơ xử lý kỷ luật lao động bao gồm: - Bản tường trình của người lao động được nộp cho người sử dụng lao động tối đa 05 ngày (ngày làm việc) kể từ ngày người sử dụng lao động yêu cầu (Mẫu số 6 kèm theo Thông tư này). - Các tài liệu có liên quan như: + Biên bản sự việc xảy ra. + Đơn tố cáo, chứng từ hóa đơn và các tài liệu khác (nếu có). - Hồ sơ được bổ sung thêm trong các trường hợp sau: + Trường hợp bị tạm giam, tạm giữ văn bản của cơ quan có thẩm quyền bắt tạm giam, tạm giữ; văn bản kết luận của cơ quan có thẩm quyền khi hết thời hạn tạm giam, tạm giữ. + Trường hợp đương sự vắng mặt văn bản thông báo ba lần (Mẫu số 7 kèm theo Thông tư này). + Trường hợp nghỉ việc có lý do chính đáng: giấy tờ được coi là có lý do chính đáng; b) Khi tiến hành xử lý kỷ luật lao động phải lập thành biên bản (Mẫu số 8 kèm theo Thông tư này); c) Tổ chức phiên họp xử lý kỷ luật lao động: - Nhân sự gồm có: + Người sử dụng lao động hoặc người được người sử dụng lao động uỷ quyền là người chủ trì. + Người đại diện Ban chấp hành công đoàn cơ sở hoặc Ban chấp hành công đoàn lâm thời trong đơn vị. + Đương sự (trừ trường hợp đang thi hành án tù giam). + Cha, mẹ hoặc người đỡ đầu hợp pháp nếu đương sự là người dưới 15 tuổi. + Người làm chứng (nếu có). + Người bào chữa cho đương sự (nếu có). + Những người khác do người sử dụng lao động quyết định (nếu có). - Người chủ trì tuyên bố lý do và giới thiệu nhân sự. - Nội dung phiên họp gồm có: + Đương sự trình bày bản tường trình diễn biến sự việc xảy ra. Trường hợp không có bản tường trình của người lao động thì người chủ trì trình bày biên bản xảy ra hoặc phát hiện sự việc (ghi rõ lý do không có bản tường trình). + Người chủ trì trình bày hồ sơ xử lý kỷ luật. + Người làm chứng trình bày (nếu có). + Người chủ trì chứng minh lỗi của người lao động và xác định hành vi vi phạm ứng với hình thức kỷ luật lao động theo quy định của pháp luật được cụ thể hóa trong nội quy lao động. + Người đại diện Ban chấp hành công đoàn cơ sở hoặc Ban chấp hành công đoàn lâm thời trong đơn vị, đương sự, người bào chữa cho đương sự (nếu có) nhận xét về nội dung mà người chủ trì chứng minh lỗi của người lao động và xác định hành vi vi phạm ứng với hình thức kỷ luật lao động đúng hay sai theo quy định của pháp luật, nội quy lao động. + Kết luận của người chủ trì về hành vi vi phạm kỷ luật ứng với hình thức kỷ luật lao động. + Thông qua và ký biên bản. + Người sử dụng lao động ký quyết định kỷ luật lao động (Mẫu số 9 kèm theo Thông tư này), nếu tạm đình chỉ công việc (Mẫu số 10 kèm theo Thông tư này); d) Hồ sơ được lưu tại đơn vị. Thứ ba, về vấn đề trợ cấp thôi việc cho chị H. Khoản 2 điều 42 có quy định như sau: “Khi chấm dứt hợp đồng lao động theo quy định tại điểm a và điểm b khoản 1 Điều 85 của Bộ luật này, người lao động không được trợ cấp thôi việc”. Trường hợp của chị H thuộc trường hợp không được trợ cấp thôi việc, do vậy công ty M không phải trả trợ cấp thôi việc cho chị. Thứ tư, về việc ra quyết định sa thải đối với chị H. Căn cứ theo điều 11 Nghị định 33/2003/NĐ-CP thì công ty M phải trao đổi nhất trí với Ban chấp hành Công đoàn cơ sở. Trong trường hợp không nhất trí thì Ban chấp hành Công đoàn cơ sở báo cáo với sở lao động Thương binh xã hội. Sau 20 ngày kể từ ngày báo cáo cho sở lao động Thương binh xã hội, người sử dụng lao động mới có quyền ra quyết định kỷ luật và chịu trách nhiệm về quyết định của mình. Quyết định sa thải phải được thể hiện dưới dạng văn bản. Văn bản phải ghi rõ tên đơn vị đương sự làm việc, ngày tháng năm ra quyết định, họ tên, nghề nghiệp của đương sự, nội dung vi phạm kỷ luật lao động, hình thức kỷ luật, mức độ thiệt hại, mức độ bồi thường và cách thức bồi thường, ngày bắt đầu thi hành quyết định, chữ ký, họ tên, chức vụ của người ra quyết định. Trong thời hạn 10 ngày kể từ ngày ra quyết định, công ty M phải gửi quyết định kỷ luật cho sở lao động Thương binh xã hội, kèm theo biên bản xử lý kỷ luật. Thứ năm, theo khoản 1 Điều 87 Bộ Luật Lao động thì khi tiến hành việc xử lý vi phạm kỷ luật lao động, người sử dụng lao động phải chứng minh được lỗi của người lao động. Công ty M đã có căn cứ để chứng minh được lỗi của chị H khi nhận được kết luận của Công an về hành vi tham ô của chị H với số tiền 34 triệu đồng. Việc công ty M tạm đình chỉ công việc chị H như trên là đúng hay sai? Theo khoản 1 Điều 92 Bộ luật lao động: “ Người sử dụng lao động có quyền tạm đình chỉ công việc của người lao động khi vụ việc vi phạm có những tình tiết phức tạp, nếu xét thấy để người lao động tiếp tục làm việc sẽ gây khó khăn cho việc xác minh, sau khi tham khảo ý kiến của Ban chấp hành công đoàn cơ sở..” Trong trường hợp này, việc điều tra nội bộ làm rõ vấn đề tham ô của chị H có chính xác hay không và tiền của những đơn vị nào thuê quảng cáo có nhiều tình tiết phức tạp. Nếu tiếp tục để chị H làm việc, công việc điều tra sẽ khó khăn hơn. Công ty M quyết định đình chỉ công việc của chị là hoàn toàn có căn cứ. Tuy nhiên, thời gian công ty M đình chỉ công việc đối với chị H đã vi phạm điều kiện về thời hiệu. Bởi vì theo khoản 2 Điều 92 Bộ luật lao động có quy định như sau: “Thời hạn tạm đình chỉ công việc không được quá 15 ngày, trường hợp đặc biệt cũng không được quá ba tháng. Trong thời gian đó, người lao động được tạm ứng 50% tiền lương trước khi bị đình chỉ công việc. Hết thời hạn tạm đình chỉ công việc, người lao động phải được tiếp tục làm việc.” Công ty M đã ra quyết định tạm đình chỉ công việc đối với chị H và tạm ứng 50% tiền lương trong thời gian từ tháng 2/2007 đến tháng 4/2009 là 26 tháng, khoảng thời gian này đã vượt quá thời hiệu quy định là 15 ngày, trường hợp đặc biệt cũng không quá 3 tháng. Sau 3 tháng đó, công ty phải cho chị H tiếp tục làm việc cho đến khi có quyết định sa thải chị. Như vậy, việc công ty M tạm đình chỉ công việc chị H là sai theo quy định pháp luật. DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO 1. Giáo trình luật lao động Việt Nam, Nhà xuất bản công an nhân dân Hà Nội-2009; 2. Bộ luật lao động của nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam (sửa đổi, bổ sung các năm 2002, 2006, 2007), nhà xuất bản chính trị quốc gia, Hà Nội, 2009; 3. Thông tư của Bộ lao động-Thương binh và xã hội số 19/2003/TT- BLĐTBXH ngày 22 tháng 9 năm 2003 hướng dẫn thi hành một số điều của Nghị định số 41/CP ngày 06 tháng 7 năm 1995 của chính phủ quy định chi tiết và hướng dẫn một số điều của Bộ Luật Lao động về kỷ luật lao động và trách nhiệm vật chất đã được sửa đổi, bổ sung tại nghị định số 33/2003/NĐ-CP ngày 02 tháng 4 năm 2003 của Chính phủ; 4. Nghị định số 33/2003/NĐ-CP ngày 02 - 4 - 2003 của Chính phủ sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 41/CP sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 41/CP ngày 06 tháng 7 năm 1995 của Chính phủ quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Bộ luật Lao động về kỷ luật lao động và trách nhiệm vật chất; 5.  Nghị định 44/2003/NĐ-CP ngày 09/05/2003 của Chính phủ quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Bộ luật Lao động về hợp đồng lao động.

Các file đính kèm theo tài liệu này:

  • docBài tập số 14 lao động học kì.doc
Luận văn liên quan